Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343157

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3157 lượt.

br>"Để em ngắm thêm, mới thế mà đã mất kiên nhẫn rồi à?" Cô gái đó nói với giọng trách móc, nghiêng mặt áp sát vào tai Ngụy Hoài Nguyên cười khúc khích, khẽ nói câu gì đó. Không biết cô ta nói gì mà cả hai người bọn họ đều cười rộ lên. Cánh tay đang ôm eo cô bạn gái của Ngụy Hoài Nguyên trượt xuống, véo một cái vào mông cô ta, khiến cô ta tức giận giơ bàn tay trắng ngần lên, giả bộ muốn đánh lại.
Đôi tình nhân đó cười đùa như ở chỗ không người, Khánh Đệ ngồi sau bàn thu ngân vô thức cầm bút lên, hết nắm chặt lại thả lỏng, lặp đi lặp lại động tác đó để điều hòa cảm xúc và nỗi bất bình trong lòng.
"Được rồi, chọn đại mấy cái đi. Mua lấy hên cho em gái anh, không thích thì mấy hôm nữa lại đi mua cái khác."
Cô gái kia lập tức bĩu môi, quay sang vẫy Khánh Đệ: "Em gái, cái này, cái này...".
Khánh Đệ lẳng lặng không nói gì, gói đồ tính tiền xong, quay sang nói với Ngụy Hoài Nguyên: "Anh Hoài Nguyên, tổng cộng là một nghìn hai trăm tám mươi tệ".
Ngụy Hoài Nguyên dùng ngón tay gõ lên trán Khánh Đệ một cái, vừa móc tiền ra trả vừa hậm hực nói: "Cuối cùng cũng nghe được cô gọi một tiếng anh, ai không biết lại tưởng chúng ta là kẻ thù".
Cô gái kia thoáng đỏ mặt, nhớ tới cảnh vừa rồi đã coi cô như nhân viên bán hàng nên có phần bối rối. Khánh Đệ cũng chẳng thèm để ý tới cô ta, tiễn họ ra cửa xong, liền gọi: “Anh Hoài Nguyên, đợi đã".
Ngụy Hoài Nguyên dừng bước, quay đầu lại thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Khánh Đệ, do dự vài giây mới quả quyết đi về phía cô, cướp lời nói trước: "Anh biết cô muốn hỏi gì, cô nghĩ sự thật thế nào thì nó là thế ấy. Thế giới của bọn đàn ông là như vậy, người có tiền ai không thế chứ? Khánh Đệ, những lời đã nói với cô trước đó giờ anh xin nhắc lại, đừng quản quá nhiều, mà cô cũng chẳng quản được đâu. Cố mà học cho tốt".
"Vậy anh coi Diêu Nhạn Lam là gì? Chơi xong rồi bỏ? Sao anh không đi mà tìm loại con gái như cô ta mà chơi đùa?" Khánh Đệ hất cằm về phía cô gái kia: "Tại sao lại hại con gái nhà lành?".
Ngụy Hoài Nguyên không còn kiên nhẫn hơn được nữa: "Mẹ anh nói cô học nhiều quá nên hóa ngu, quả không sai. Thỉnh thoảng anh cô muốn đổi khẩu vị thì có sao? Nói thật, cô ta cũng chẳng thú vị gì, nhìn thì xinh, ăn vào mãi cũng chỉ một vị ấy, uổng công anh cô hao tâm tổn trí, mà cô ta cũng dễ dụ, tùy tiện một cái cũng đã mắc bẫy rồi. Thôi bỏ đi, có nói nhiều nữa cô cũng không hiểu đâu".
Từng luồng khí nóng cuồn cuộn ùa tới, ánh mặt trời thiêu đốt khiến mắt Khánh Đệ đau nhức, cô hơi nheo mắt lại, cố gắng kìm chế cơn thủy triều phẫn nộ đang trào dâng trong lòng, điềm tĩnh hói: "Anh đã lừa Diêu Nhạn Lam cái gì?".
Trời nóng tới mức này, hàng cây bạch quả bên đường ủ rũ tiu nghỉu, đến những con ve sầu trên cây cũng chẳng buồn kêu. Ngụy Hoài Nguyên không muốn nán lại lâu, bíp một tiếng mở cửa ô tô bằng chìa khóa điện tử, ý bảo cô bạn gái lên xe trước, rồi quay đầu lại nói với Khánh Đệ: "Cô yên tâm, anh sẽ không để cô ta thiệt đâu. Nếu chỉ định chơi bời anh đâu có tốn công tốn sức với cô ta lâu như thế? Cô có biết một tháng ở viện điều dưỡng bao nhiêu tiền không? Cô có biết trước kia vì cô ta anh đã phải thuyết phục Nhiếp Nhị thế nào không? Tất cả anh không muốn nhắc đến nữa, Khánh Đệ, anh khuyên cô một câu, cô nên kiềm chế bớt cái tính cách đó của mình lại, nếu không sau này thằng nào dám đèo bòng cô?".
Khánh Đệ nhất thời không dám nói gì, cô biết lúc này mà mình mở miệng có lẽ sẽ không kiềm chế được mà lôi cả tổ tông nhà anh ta ra hỏi thăm mất. Mồ hôi ròng ròng, men theo thái dương chảy xuống cổ áo, cô vẫn lặng im như không biết, chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo ở đầu các ngón tay và trong trái tim mình.
Trong chớp mắt, hình ảnh cô Khương đưa tay lên quệt nước mắt quay người đi vào lại hiện lên trong đầu cô, hình bóng Diêu Nhạn Lam với vẻ mặt vô vàn nhớ nhung dưới ánh đèn vàng đưa tay vuốt xấp giấy viết thư, còn cả hình ảnh anh Nghiêu gảy đàn ghita, tiếng ghita róc rách như nước chảy, anh nhướng mắt lên nhìn cô…tất cả đều vụt sáng lên trong vùng ký ức của Khánh Đệ. Cô nghe thấy giọng minh như khàn đi vì đang cố kìm nén cảm xúc, nói: “Anh mau nói cho tôi biết anh đã lừa Diêu Nhạn Lam điều gì? Còn nữa, trước mặt Nhiếp Nhị anh đã phải dùng cách gì?".
"Chị, hai người đang làm gì vậy?"
Khánh Đệ như bị câu hỏi của em gái kéo ra khỏi thế giới hư vô về với thế giới hiện thực, cô sững sờ khẽ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt không hiểu ra sao của Ái Đệ.
"Anh!" Ái Đệ rất nhiệt tình với người hùn vốn giúp nó mở cửa hàng này.
Ngụy Hoài Nguyên thở phào, chỉ Khánh Đệ nói: "Xem chị em đi, có lẽ bị say nắng rồi, nói chuyện linh ta linh tinh", nói rồi nhấc chân định đi.
"Ngụy Hoài Nguyên, anh đứng lại!" Lần đầu tiên Khánh Đệ tỏ ra giận dữ như vậy với ông anh họ, Ngụy Hoài Nguyên và Ái Đệ cùng giật mình kinh ngạc, một người hét gọi: "Chị", một người khoát tay nói: "Được rồi, anh đi đây".
"Khốn nạn! Anh mau nói thật cho tôi biết, những lời vừa rồi của anh là có ý gì? Anh Nghiêu có phải do anh hại hay không? Anh ấy bị xử nhiều năm như thế có phải do anh ở đằng sau giở trò g