Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
mail cho trưởng phòng Âu Dương. Buổi chiều, tôi gọi cho anh ta, xác nhận xem đã nhận được chưa.
“Nhận được rồi, nhận được rồi. Cảm ơn cô, luật sư Trâu!” Trưởng phòng Âu Dương nói không ngừng.
“Không cần cảm ơn, Lâm tổng có phải xem qua không?”
“Anh ấy nói không xem nữa, chỉ cần viết theo ý bàn bạc hôm đó là được, mấy ngày nay Lâm tổng rất bận.”
“Không vấn đề!” Cao Triển Kỳ trả lời một cách thoải mái.
Nhưng thực tiễn chúng minh, lời hứa của Cao Triển Kỳ hoàn toàn không đáng tin, trong bữa tiệc, anh ta không chỉ không giúp tôi mà còn xúi giục người khác chúc rượu tôi, khiến tôi uống không ít. Khi tôi xuống taxi, trên đường về nhà, tôi cảm thấy mình hơi lâng lâng.
Một chiếc xe trắng đỗ ở hàng hiên, là xe của Tả Huy nhỉ? Nhưng đèn xe vẫn sáng. Tôi lại gần nhìn vào trong xe, chẳng có ai, lại nhìn lần nữa, cửa xe vẫn khép hờ, không đóng chặt. Lão này không sợ bị trộm xe à?
Tôi vào hành lang, đặc biệt nhìn vào cửa nhà Tả Huy, cửa chống trộm cũng khép hờ. Tôi thấy hơi kỳ lạ, mượn rượu, gõ cửa, không có tiếng trả lời nhưng cửa, vì tôi gõ vào nên hơi mở ra một chút.
Tôi thò đầu vào trong, chỉ thấy đồ đạc căn phòng thô sơ, bừa bãi, Tả Huy đang nằm trên ghế sô fa, dưới đất bên cạnh còn có một bãi nôn mửa, chắc anh ta uống say rồi, xe cũng không nhớ khóa vào, cửa cũng không nhớ đóng. Nên làm thế nào đây? Tôi rất do dự.
Thôi đi, làm việc tốt cho người khác, tôi bước vào phòng, tới bên cạnh anh ta, dùng lực lắc lắc, gọi to tên anh ta: “Tả Huy, Tả Huy, mau tỉnh đi, mau tỉnh đi!”
Anh ta bị tôi lắc cho mù mà mù mờ, thấy tôi, lại nói: “Trâu Vũ, anh khát quá, anh muốn uống nước.”
“Dậy nhanh đi, xe anh chưa khóa, khóa xe rồi ngủ.” Tôi chẳng để ý tới anh ta, tự nói một mình, quay đầu bước đi.
Anh ta vùng vẫy đứng lên, kéo áo tôi: “Trâu Vũ, đừng đi, đừng đi, anh xin em đấy!”
“Anh làm gì vậy? Tôi khó chịu đẩy tay anh ta ra.
“Trâu Vũ, là anh không tốt, là anh có lỗi với em, em tha thứ cho anh, tha thứ cho anh có được không? Em cho anh một cơ hội nhé?” Anh ta nửa quỳ trên ghế sô fa, nắm chặt vạt áo sau của tôi.
“Anh buông tay! Buông tay ra!” Tôi ra sức tách tay anh ta ra.
Trong phút chốc, tất cả những chuyện anh ta làm với tôi trước đây hiện ra trước mắt, sự phẫn nộ của tôi như núi lửa phun trào: “Muốn tôi cho anh một cơ hội à? Anh từng cho tôi cơ hội chưa? Tình cảm 8 năm của chúng ta, anh nói đi là đi, anh từng nghĩ tới cảm nhận của tôi chưa? Bây giờ người ta không cần anh nữa, anh lại quay đầu tìm tôi, anh coi tôi là gì? Có vài việc không thể tha thứ được! Không thể quay đầu được! Không có cơ hội thứ hai! Anh hiểu không! Anh có hiểu không!” Tôi kêu gào rát cả cổ họng.
Anh ta đau đớn nhìn tôi, không nói gì.
Tôi chạy ra khỏi cửa, bước huỳnh huỵch lên lầu. Tôi chưa bao giờ nói những lời này trước mặt anh ta, kể cả vào những ngày ly hôn tôi cũng biểu hiện rất kiềm chế, hôm nay cuối cùng nói ra rồi, lòng tôi lại vô cùng nhẹ nhõm.
Thứ tư, Cao Triển Kỳ và trưởng phòng Âu Dương cùng đi Cáp Nhĩ Tân thực hiện vụ kiện cho công ty Trí Lâm, trước khi đi, trưởng phòng Âu Dương đặc biệt gọi điện cho tôi, khách sáo nói mong tôi quan tâm tới công việc của công ty nhiều hơn trong thời gian anh ta đi công tác.
Hy vọng mọi sự đại cát, không có nghiệp vụ gì! Sau khi cúp máy tôi chắp tay cầu nguyện.
Cầu nguyện chưa xong thì điện thoại reo, anh Phó thông báo tôi 10 sáng nhất định phải tới phòng họp tầng 9 công ty, tham gia một cuộc họp quan trọng.
“Nội dung gì vậy?” Tôi hỏi
“Cô đến là biết.” Anh Phó trả lời.
Cầu nguyện cũng không có tác dụng, việc gì mà thần bí thế?
9h50 tôi vội tới phòng họp, anh Phó đứng ở cửa chờ tôi: “Luật sư Trâu, cuộc họp hôm nay rất quan trọng, chủ tịch Lâm cũng đích thân tham gia.”
“Chủ tịch Lâm?” Tôi chưa từng nghe qua tên gọi này.
“Chính là cha của Lâm tổng, chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc công ty chúng tôi.”
Trời ạ, Thái Thượng Hoàng xuất hiện rồi, tôi bất giác có chút căng thẳng.
“Rốt cuộc nội dung cuộc họp là gì? Tôi chưa chuẩn bị gì cả.” Tôi hỏi anh Phó.
“Không sao, tới lúc cô nghe sẽ hiểu mà.” Anh Phó nói rồi mở cửa phòng họp.
Tôi bước vào, phòng họp trống trơn không một bóng người. Phòng họp này quy mô rất nhỏ, cũng chỉ có thể chứa được khoảng 10 người, nhưng trang trí đặc biệt lộng lẫy, chắc là nơi gặp gỡ cao cấp của công ty.
Đột nhiên thấy tiếng cửa mở, tôi vội vàng quay người, chỉ thấy Lâm Khải Chính bước vào, anh nhìn tôi một cái rồi quay đầu tìm chỗ ngồi. Theo sau anh là vị trưởng lão tôi từng gặp qua 2 lần, sau đó còn có một cô gái trẻ cũng bước vào phòng. Cô ấy là ai? Lẽ nào……?
Chủ tịch Lâm ngồi ở vị trí chủ trì, sau đó chúng tôi đều tự ngồi xuống. Tôi ngồi đối diện với Lâm Khải Chính và người con gái đó, cách nhau cái bàn họp.
Lâm Khải Chính dùng tay che miệng, ho khẽ hai tiếng, nói: “Tôi giới thiệu một chút, vị này là luật sư Trâu, vị này là ngài Lâm Hồng chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc Trí Lâm.” Tôi vội vàng đứng lên chào chủ tịch Lâm. Chủ tịch Lâm cười gật đầu, tuy tuổi tác đã ngo