Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1584 lượt.
ài 60 nhưng vẫn khỏe mạnh, có sức sống.
Lâm Khải Chính chỉ người con gái bên cạnh: “Vị này, là cô Giang Tâm Dao, là …” Anh ngừng một lát: “Là vợ chưa cưới của tôi.”
Quả nhiên đoán không sai, tôi nở nụ cười nhiệt tình chào hỏi, cô ấy cũng cười ngọt ngào gật đầu với tôi. Tôi phải thừa nhận, cô ấy thực sự rất xinh đẹp, hơn nữa không có dáng vẻ được nuông chiều của con gái nhà giàu trong tưởng tượng, mặc một áo T shirt cổ tròn màu xanh nhạt cực đơn giản, tóc dài sau lưng buộc đuôi ngựa, đặt một túi đeo nhỏ trên bàn, nhìn trông giống một nữ sinh giản dị.
Chủ tịch Lâm bắt đầu lên tiếng: “Luật sư Trâu, hôm nay mời cô tới không phải vì nghiệp vụ của công ty, mà vì việc riêng của gia đình họ Lâm chúng tôi. Tháng 10 năm nay Khải Chính sẽ kết hôn cùng Tâm Dao, đây là việc đại hỷ của nhà họ Lâm chúng tôi. Nhưng, do gia đình hai bên đều làm kinh doanh nên trong quá trình kinh doanh trước kia, hoặc ít hoặc nhiều một số sản nghiệp của gia tộc đã được đăng ký dưới tên của cả hai, để tránh xảy ra rắc rối sau này, cũng để thể hiện sự kết hợp giữa hai đứa nó không liên quan tới tiền bạc, chúng nó quyết định tiến hành chứng thực tài sản trước khi kết hôn, vì vậy cần phiền luật sư Trâu thiết kế một thỏa thuận cho chúng nó.” Ông quay đầu nói với Khải Chính: “Con đưa bản liệt kê tài sản đứng tên hai đứa con cho luật sư Trâu xem qua một chút.”
Lâm Khải Chính đẩy túi tài liệu tới trước mặt tôi.
Tôi mở ra đọc, trong đó liệt kê tất cả tài sản đứng tên Lâm Khải Chính và cô Giang Tâm Dao đó, trời ạ, phong phú đến 10 trang lận, lớn thì là cổ phần kếch xù của công ty, nhỏ thì là nhà mặt tiền 20m2 trên đường, đều liệt kê từng thứ. Đặc biệt là tài sản của Giang Tâm Dao, còn hơn cả Lâm Khải Chính.
Đây suy cho cùng là việc riêng cá nhân, tôi ngại nghiên cứu chi tiết, sau khi xem qua loa thì đặt xuống.
Khi nói tới vấn đề chuyên môn, tôi tự tin không ai bằng: “Chủ tịch Lâm, Lâm tổng, Giang tiểu thư, như thế này, căn cứ theo quy định luật hôn nhân của nước ta, tài sản trước hôn nhân thuộc về tài sản cá nhân của vợ chồng, sau hôn nhân không chuyển thành tài sản chung của vợ chồng. Đương nhiên do tài sản đứng tên Lâm tổng và Giang tiểu thư rất nhiều, trước hôn nhân tiến hành xác thực là rất cần thiết, nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở một chút, căn cứ quy định pháp luật, tài sản cá nhân vợ chồng sau khi kết hôn tất cả lợi nhuận sinh ra từ tài sản được coi như tài sản chung của vợ chồng, ví dụ như cổ phần công ty đứng tên hai bên, tất cả chia lợi nhuận sau hôn nhân đều là tài sản chung của hai vợ chồng, đối với phần này, không biết hai vị đã từng thảo luận qua chưa.”
Nghe tôi nói vậy, chủ tịch Lâm nhìn Lâm Khải Chính, Lâm Khải Chính nhìn Giang Tâm Dao, rõ ràng bọn họ chưa từng thảo luận qua vấn đề này.
Chủ tịch Lâm cúi người nói: “Tôi và cha của Tâm Dao từng thảo luận qua vấn đề này, tuy không bàn tới lợi nhuận, nhưng suy nghĩ tổng thể là hai bên chúng tôi không muốn có vướng mắc gì trên phương diện tiền bạc, kinh doanh là kinh doanh, tình cảm là tình cảm. Vì vậy tôi nghĩ có thể cùng xác định vấn đề tài sản sau hôn nhân. Tâm Dao, con có ý kiến không?”
“Vậy làm theo lời bác nói đi, con không có ý kiến gì. Ken, anh thế nào?” Giang Tâm Dao tinh nghịch chuyển xoay ghế ngồi, giọng Quảng Đông rất nặng nhưng giọng điệu lại hoàn toàn dửng dưng. Ken, tên tiếng anh của Lâm Khải Chính là Ken?
Lâm Khải Chính cũng lắc đầu nói: “Anh không ý kiến.”
Chủ tịch Lâm nói với tôi: “Vậy phiền luật sư Trâu vất vả một chút, thiết kế một thỏa thuận, trực tiếp giao cho Khải Chính xem. Vì đây là việc riêng tư, nên chúng tôi cũng hy vọng không có nhiều người biết.”
“Ngài yên tâm.” Tôi gật đầu.
Bốn người đứng lên rời phòng họp, tôi cầm túi tài liệu đi được hai bước, đưa tới trước mặt Lâm Khải Chính: “Lâm tổng, cái này gửi anh, tôi không cần thiết phải biết, tới lúc đó làm văn kiện đính kèm thỏa thuận là được.”
Lâm Khải Chính nhận túi tài liệu, không nói gì, nhưng Giang Tâm Dao đứng bên lại nói một câu: “Cảm ơn”
Chủ tịch Lâm ra khỏi cửa lại quay người lại nói với tôi: “Luật sư Trâu, vất vả cho cô rồi, ngày mai làm bản thỏa thuận, làm cho xong việc này trước khi Tâm Dao về, chẳng phải còn cần đi công chứng nữa ư?”
Tôi trả lời: “Vâng, ngày mai xong bản thỏa thuận không vấn đề gì, nhưng chủ tịch Lâm, tôi đề nghị hai bên không tới phòng công chứng làm thủ tục công chứng.” Nghe tôi nói, cả ba người đều nhìn tôi khó hiểu. Tôi nói tiếp: “Công chứng không phải điều kiện quan trọng nhất thiết mà bản thỏa thuận có hiệu lực, hai bên chỉ cần ký tên là được, thỏa thuận coi như có hiệu lực, nếu ngài cho rằng cần bên thứ ba làm chứng, có thể mời người không liên quan tới việc này tiến hành làm chứng. Tới phòng công chứng, tình trạng tài sản của Lâm tổng và Giang tiểu thư có khả năng bị người không liên quan biết, tôi cảm thấy không cần thiết.”
Nghe tôi nói, chủ tịch Lâm gật đầu tán thành: “Được, tôi sẽ bàn bạc thêm với cha của Tâm Dao. Tốt lắm, luật sư Trâu, tuổi trẻ có triển vọng!” Nói xong, ông trực tiếp rẽ sang hành lang, xem ra văn phòng của