Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
vật báu thực sự trong chùa. Cô nhìn đi, đẹp quá. Quan Âm nghìn tay còn gọi là Quan Âm nghìn tay nghìn mắt, nghìn tay thể hiện pháp lực vô hạn, có thể cứu vớt chúng sinh, còn nghìn mắt thể hiện tuệ nhãn vô biên, có thể nhìn cả thế giới. Mỗi một cánh tay đều có suy nghĩ của nó, hai tay chắp ở giữa có thể khiến tất cả mọi người và quỷ thần kính yêu, tay cầm cành liễu rủ gọi là tay cành liễu, có thể xóa bỏ tất cả ốm đau, tay cầm bảo kiếm có thể khuất phục tất cả quỷ thần, còn có tay gương quý có thể giành được trí tuệ lớn. Thực ra tượng Phật chỉ có 42 cánh tay, trừ hai cánh tay chắp lại phía trước, mỗi một cánh tay phía sau đối ứng với “ 25 vòng luân hồi sinh tử”, nhân lên thành nghìn tay nghìn mắt.”
Nghe những lời này từ miệng cô ấy, tôi thực sự vô cùng kinh ngạc. Tôi đi theo người khác tới đây không chỉ một, hai lần, ngoài dập đầu, bỏ chút tiền vào hòm công đức thì chưa bao giờ biết những tượng Phật này còn được nghiên cứ tỉ mỉ vậy.
Sau khi cô ấy nói xong, lấy máy ảnh từ trong túi ra hỏi tôi: “Ở đây có thể chụp tượng không?”
Tôi nhìn xung quanh, không thấy biển cấm, liền nói: “Cô chụp đi.”
Cô lấy mảy ảnh chụp liên tục, sau đó nói với tôi: “Chúng ta đi thôi.”
Tôi hỏi: “Cô không bái lạy à?”
“Không, tôi chỉ có hứng đối với tượng Phật thôi.”
Lúc này, điện thoại trong túi đổ chuông, cô lấy ra nghe: “Ken à!”
Lại là Lâm Khải Chính, cô ấy nói một tràng, tuy tôi không thể hiểu hết nhưng biết ý nghĩa đại khái rằng cô ấy và một luật sư Trâu đang đi chơi. Cúp máy, cô ấy nói: “Ken giục tôi về, buổi trưa còn phải đi ăn cùng người khác.”
Hai người chúng tôi ra cửa, hướng đi của cô ấy đột nhiên thay đổi, tôi vừa nhìn đã thấy cô ấy đi thẳng vào một hiệu thuốc nhỏ bên cạnh.
Tôi vào theo, cô ấy quay đầu hỏi tôi: “Luật sư Trâu, ở đây mọi người trị bệnh ho thì uống thuốc gì?”
Hóa ra là mua thuốc cho Lâm Khải Chính, tôi đưa cho cô một bình “Sơn trà bối mẫu Tứ Xuyên cô đặc.” Sau khi nhận lấy, cô ấy nói: “Uhm, mọi người cũng uống cái này.” Sau đó trả tiền.
Tôi đứng ở cửa, thầm nghĩ, có thể mua thuốc cho người mình yêu, sau đó trước mặt ra lệnh anh ta uống hết, thực sự là một loại hạnh phúc.
Cô ấy cho thuốc vào trong túi, bước tới cạnh tôi, khiển trách: “Ken thật chẳng chú ý sức khỏe gì, toàn thân ướt đẫm mà không thay quần áo, chuyến bay hôm kia lại muộn chút, anh ấy đợi tôi ở sân bay 3 tiếng đồng hồ, không cảm mới lạ.”
“Vậy à.” Tôi trả lời khô khan.
Ra đến cổng chùa, anh Phó đã đứng cạnh xe ô tô đợi chúng tôi. Giang Tâm Dao nói: “Luật sư Trâu, cảm ơn cô nhiều, mình đi cùng nhé, tôi đưa cô về.”
Tôi nói: “Không cần, hướng đi khác nhau, tôi tự đi được, cô nhanh về đi, Lâm tổng đang đợi cô.”
Cô ấy lên xe, hạ cửa xe vẫy tay chào. Anh Phó cũng gật đầu với tôi, sau đó lái xe rời đi.
Cô ấy không xấu mà còn rất đẹp, cô ấy không phải con buôn mà rất thoát tục, cô ấy không kiêu kỳ mà rất dễ gần, cô ấy chẳng hề có bất kì khuyết điểm nào mà tôi đã nghĩ ra vì lòng tham và sự hoang tưởng của tôi, ngược lại, sự giàu có, giáo dục, tính tình của cô ấy còn khiến tôi cảm thấy tự thẹn vì mình kém cỏi, nếu tôi là một người phụ nữ đặc biệt như Lâm Khải Chính nói, vậy còn cô ấy, cô ấy há chẳng phải là thần tiên trên trời ư? Sự gặp gỡ hôm nay là sự mỉa mai vô cùng lớn với tôi.
Tôi khôi phục lại tâm trạng, phát hiện xung quanh mình tập hợp rất nhiều ăn mày, tôi khó chịu nói: “Tránh ra, tránh ra, vừa nãy xin còn chưa đủ à!” Quan Âm nghìn tay nghìn mắt tha thứ cho tôi, tôi khác Giang Tâm Dao, tôi chính là người trần.
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Thứ Ba tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
Chủ nhiệm Trịnh “roẹt” phát đứng lên: “Khi nào?”
“Bây giờ! Ngay lập tức!”
“Việc gì?”
“Không có việc gì! Tôi có hợp đồng phải đưa anh ta xem, anh ta bảo vừa vặn đang ở gần, liền tới văn phòng chúng ta lấy.”
Chủ nhiệm Trịnh nhanh chóng bước ra khỏi cửa, ra chỉ thị với đồng nghiệp: “Các vị, phó tổng Lâm Khải Chính của công ty Trí Lâm sẽ tới văn phòng chúng ta xem xét ngay lập tức, mọi người nhanh chóng sắp xếp lại nội bộ, ra cửa đón tiếp! Nhanh lên, nhanh lên!”
Thật là “một hòn gạch làm trào dâng cả ngàn con sóng.”, chỉ nghe thấy cả văn phòng phát ra tiếng kêu kinh ngạc các loại: “Làm thế nào, làm thế nào đây? Hôm nay tôi lại ăn mặc như vậy.” “Đúng thế, hai hôm nay tôi chưa gội đầu.” “Tiểu Trương, cho tôi mượn bút kẻ lông mày một chút, cả son của cô nữa!” “Không được, tôi phải dùng trước, không kịp rồi.”
Thấy các cô nàng vội soi gương, chủ nhiệm Trịnh sốt ruột, hét lớn: “Đừng lo trang điểm nữa, đừng lo trang điểm nữa, thu d