Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
nói có thể do giám đốc bộ phận ký tên là được, vì vậy, mọi người đề hoàn toàn nhẹ nhõm.
Kết thúc, trưởng phòng Âu Dương giữ tôi lại ăn trưa, bị tôi khéo léo từ chối. Tôi thà về văn phòng ăn cơm hộp, 10 phút có thể giải quyết được vấn đề.
Thang máy xuống tầng một, bước ra khỏi cửa thang máy, đột nhiên tôi nhìn thấy chủ tịch Lâm – cha của Lâm Khải Chính đang đứng trước mặt, tôi chột dạ, cúi đầu bước nhanh rời đi, liếc qua thấy ông ta đang nghe cấp dưới báo cáo công việc, trong lòng thầm may, chắc không chú ý tới tôi, cho dù nhìn thấy, chỉ gặp tôi một lần, ông ta chắc sẽ không nhớ tôi là ai.
Sau đó chưa đi được hai bước, ông ấy đã gọi phía sau tôi: “Xin hỏi là luật sư Trâu à?”
Thảm rồi, bị bắt sống! Tôi đành quay người, nặn ra nụ cười: “Chủ tịch Lâm, chào ông! Thấy ông đang nghe báo cáo, ngại không dám làm phiền ông!”
“Không sao, hôm nay cô tới là …?”
“Tôi tới tham gia việc ký kết thỏa thuận hạng mục thang máy trên công trình.”
“Nhưng tôi nghe nói bây giờ cô không phụ trách công việc pháp luật của công ty chúng tôi rồi?”
Thái thượng hoàng này thật là minh mẫn.
“Vâng, do luật sư Cao của văn phòng chúng tôi phụ trách nhưng hôm nay anh ấy tạm thời phải tham gia cuộc hòa giải của toà án tối cao, vì vậy tôi tới giúp anh ấy.” Tôi giải thích.
Chủ tịch Lâm gật đầu, không hỏi tiếp. Tôi thầm nghĩ trong lòng, cuộc sát hạch kết thúc! Thế là, cung kính nói với ông ta: “Chủ tịch Lâm, vậy tôi đi trước.” Nói xong, quay người, hận không thể biến mất lập tức.
“Luật sư Trâu, cô tới văn phòng tôi một lát, tôi có chuyện tìm cô!” Chủ tịch Lâm đột nhiên lên tiếng.
Ngày nắng có sét, nhất thời nổ bên tai khiến tôi hoang mang lo sợ, thái thượng hoàng khi nào có việc phải tìm tôi? Công việc? Không thể nào! Ông ta chưa từng hỏi cụ thể! Cuộc sống? Lẽ nào, lẽ nào, lẽ nào……
Tôi theo ông ta vào thang máy, ông ấy vẫn thảo luận công việc với cấp dưới, nhưng tôi hoàn toàn không nghe được họ đang nói gì? Não tôi hoạt động cực nhanh, tưởng tượng các loại khả năng ông ta tìm tôi nói chuyện, ông ấy đã biết quan hệ giữa tôi và Lâm Khải Chính hay là lờ mờ nghe được chút tin tức, tôi nên giả vờ vô tội phủ nhận toàn bộ hay dứt khoát dũng cảm thừa nhận thực tế? Nếu ông ấy sỉ nhục tôn nghiêm của tôi, ra lệnh tôi rời xa Lâm Khải Chính hoặc giống như phim truyền hình, đưa ra một tờ chi phiếu lớn đổi lấy sự rút lui của tôi, tôi nên nghiêm chỉnh biểu thị tình yêu cao nhất hay điềm đạm chấp nhận sự sắp xếp?……
Thật muốn gọi điện cho Lâm Khải Chính hoặc hy vọng điện thoại anh ấy sẽ reo lúc này biết bao, hy vọng nghe thấy giọng nói của anh lúc này, khi thang máy đi qua tầng 5, tôi lại mong chờ nghe thấy tiếng “đinh”, sau đó Lâm Khải Chính đứng trước cửa, đang thấy tôi như con cừu đang chờ bị giết đứng cạnh cha anh, hào hùng cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng……
Nhưng, cầu nguyện thường không có tác dụng, trên đời này đâu ra sự trùng hợp may mắn thế, thang máy dường như lên thẳng tầng 9 trong phút chốc, còn tôi cũng dường như tới văn phòng vô cùng rộng lớn của chủ tịch Lâm trong phút chốc.
So với văn phòng của Lâm Khải Chính, văn phòng của chủ tịch Lâm có thể coi là nguy nga lộng lẫy, đồ dùng đều bằng gỗ lim, trên tường treo đầy các chữ lớn nhỏ của các họa sĩ nổi tiếng. Tôi đứng giữa phòng, cố gắng nhắc nhở bản thân: Trâu Vũ, bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.
Chủ tịch Lâm ngồi trước bàn làm việc to lớn, sau đó, giơ tay tỏ ý mời tôi ngồi đối diện ông ta. Xem ra biểu hiện ông ta hòa nhã bình tĩnh, dường như không giống muốn làm khó tôi.
“Luật sư Trâu làm nghề này rất lâu rồi nhỉ?” Ông ta lên tiếng hỏi han.
“Hơn năm năm rồi ạ.” Tôi dè dặt đáp.
“Lần trước thấy bản hợp đồng cô làm, rất chuyên nghiệp, chắc cô sẽ có tiền đồ lớn!”
“Cảm ơn chủ tịch Lâm khen ngợi.”
Tôi trong lòng biết không hay, bắt đầu khen ngợi sau chắc có chỗ làm khó.
Biểu hiện của chủ tịch Lâm trước sau đều như nhau, dáng vẻ mỉm cười của ông ta và Lâm Khải Chính cực giống nhau, nghĩ tới năm đó chắc cũng là thanh niên tài năng, tuấn tú tướng mạo siêu phàm.
Khi tôi đang suy nghĩ linh tinh, chủ tịch Lâm đột nhiên đi vào chủ đề chính: “Cô và Lâm Khải Chính ở bên nhau bao lâu rồi?”
Không ngoài dự liệu, quả nhiên sự việc đã sáng tỏ, nhưng đoán được không có nghĩa đã nghĩ ra câu trả lời, tôi nhất thời nghẹn giọng, mặt trở nên đỏ rực.
Còn chủ tịch Lâm, mỉm cười nhìn bộ dạng lúng túng của tôi, cũng không nói lời nào, dường như không đợi câu trả lời của tôi thì sẽ không dừng lại.
Một lúc lâu sau, tôi lấy lại tinh thần, nói một câu tạm thời: “Chủ tịch Lâm, tôi không hiểu ý ông.”
“Cô đương nhiên hiểu. Cô là người thông minh.”
“Tôi quen Lâm tổng sắp được nửa năm, làm việc ở Trí Lâm cũng một thời gian……”
Chủ tịch Lâm ngắt lời tôi: “Tiểu thư Trâu, không cần nói những cái đó, cô nói cho tôi biết, cô yêu Khải Chính không?”
“Tôi… Tôi… Chủ tịch Lâm, có thể ông hiểu nhầm rồi … Tôi và Lâm tổng không có gì, chỉ là bạn bè…” Tôi bất lực biện bạch một cách vô thức.
Chủ tịch Lâm mở ngăn kéo, lấy trong đó ra một phong thư, s