Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.
ẫn đứng ngây ra ở đó, từ đầu đến cuối, vẻ mặt vô cảm, chẳng nói câu nào.
Tả Huy nhún nhún vai, nói với tôi: “Cũng tốt, có ông chủ lớn trả tiền.”
Tôi miễn cưỡng nặn ra nụ cười, gật đầu.
Một lúc sau, tôi và Tả Huy dìu cục trưởng Lý nửa say ra khỏi cửa lớn của Thiên Nhất, Tả Huy để tôi đỡ cục trưởng Lý đi lái xe tới.
Tôi đứng ở cửa, ra sức chống đỡ cơ thể lắc trái lắc phải của cục trưởng Lý, vô tình phát hiện, một chiếc xe Jeep màu đen to lớn biển 66888 đối diện cửa lớn.
Sau đó, tôi lờ mờ nhìn thấy Lâm Khải Chính đang ngồi ở vị trí lái xe, trong xe tối đen, tôi không nhìn rõ biểu hiện của anh ấy.
Lúc này xe Tả Huy cũng dừng bên cạnh tôi. Tả Huy xuống xe, dìu Cục trưởng Lý vào ghế sau, tôi không còn cách nào, đành ngồi lên ghế phụ cạnh Tả Huy.
Xe rời khách sạn, điện thoại của tôi reo.
“Em nhất định phải ngồi cạnh anh ta ư?” Lâm Khải Chính hỏi trong điện thoại, ngữ khí tương đối cứng nhắc.
“Không phải.” Trước mặt Tả Huy và cục trưởng Lý, tôi không có cách nào trả lời.
“Em còn phải đi đâu?”
“Em còn có việc?”
“Còn có việc gì?” Anh truy hỏi đến cùng.
“Em sẽ liên lạc với anh sau.”
“Vậy được, anh đợi điện thoại của em.” Anh ngắt máy trước, thể hiện rõ sự bất mãn.
Tôi để di động vào túi, trong lòng có chút muộn phiền, nghĩ tới việc khiến anh không vui, lại có phần tự trách.
“Ai vậy?” Tả Huy hỏi một cách không thích hợp.
“Không liên quan tới anh!” Đúng lúc tôi đang không biết nổi nóng với ai liền đốp lại một câu.
Anh ta coi như không có chuyện gì, vẫn nói: “Trâu Vũ, cục trưởng Lý là lãnh đạo cũ của anh, hiểu anh nhất, ý tốt của ông ấy, em đừng trách.”
Tôi quay đầu nhìn cục trưởng Lý đã nằm liệt trên ghế sau bất tỉnh nhân sự.
“Cục trưởng Lý cũng là vì chúng ta…” Tả Huy tiếp tục nói.
“Tả Huy!” Tôi ngắt lời anh ta: “Nếu anh cho rằng tôi vẫn luôn một mình là vì chờ đợi anh thì anh nhầm hoàn toàn rồi.”
Câu này của tôi chẹn họng Tả Huy không nói lên lời. Một lúc lâu sau, anh ta buồn bã hỏi: “Giữa chúng ta, một chút khả năng cũng không ư?”
“Không, một chút khả năng cũng đều không có!” Tôi dữ dằn trả lời.
“Anh sẽ ở bên cạnh đợi em, đợi tới ngày em tha thứ cho anh.”
Tôi đột nhiên muốn cười, đàn ông thường dễ dàng nói từ vĩnh viễn, Cao Triển Kỳ, Tả Huy, còn có Lâm Khải Chính, đều như nhau, nhưng phụ nữ, như tôi chỉ lựa chọn câu nói tôi nguyện ý cảm động.
“Tiễn cục trưởng Lý về nhà đi,” Tôi đề nghị.
Tôi và Tả Huy, thêm cục con trai cục trưởng Lý, mất sức của ba bò chín trâu mới đỡ nổi cục trưởng Lý lên lầu.
Trở về lấy túi trong xe ra, tôi nói với Tả Huy: “Anh về trước đi, tôi còn có việc.”
“Muộn thế này em còn đi đâu? Nếu không anh đưa em đi.” Tả Huy thấy kỳ lạ hỏi.
“Không cần đâu, tự tôi đi.”
Tả Huy đành lái xe đi. Thấy xe anh ta biến mất trong tầm mắt, tôi gọi điện cho Lâm Khải Chính.
“Alo?” Anh đáp.
“Anh đang ở đâu?” Tôi hỏi.
Một chiếc xe phanh két ngay cạnh tôi, mang theo một cơn gió. Hóa ra anh luôn đi theo chúng tôi.
Hạ cửa xe, anh ra hiệu cho tôi lên xe.
Tôi ngồi lên xe, thấy vẻ mặt anh vẫn không vui, nâng kính xe lên, lái xe về phía trước mặt.
“Sao thay xe lớn thế này, còn dán tối hù nữa, ở ngoài nhìn vào trong chẳng thấy gì cả, giống như xe thiết giáp.” Tôi ngó xung quanh nói với anh, muốn phá vỡ không khí.
Anh không đáp, chỉ nhìn về phía trước.
“Hôm nay vì việc của Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt thi viên chức bên cục thuế vụ, qua môn viết rồi, còn cửa phỏng vấn nữa, Tả Huy cục phó quản lý nhân sự ăn cơm, hỏi thăm chút.” Tôi đành trực tiếp giải thích bữa cơm tối nay.
“Muốn vào cục thuế sao không tìm anh! Không chỉ cục thuế? Trâu Nguyệt muốn vào cơ quan nào, anh không thể làm ư?” Anh lên tiếng nhưng ngữ điệu vẫn có chút bất mãn.
“Trước mắt ghi danh, thi gì gì đó đều là tự Trâu Nguyệt, đã tới bước này rồi, hôm qua nói đến chuyện này, em liền nghĩ có thể lại càng tốt, dù sao em cũng quen cục trưởng Lý, vì vậy đồng ý đến ăn cơm.” Tôi giải thích thêm.
“Hôm qua em và Tả Huy ở bên nhau? Chẳng phải em đang giới thiệu đối tượng cho Trâu Nguyệt ư?” Anh còn nhớ rõ ràng.
“Không có, khi tiễn Trâu Thiên và bạn xuống lầu, tình cờ gặp anh ta, nói tới chuyện này.”
“Muộn vậy? Còn có thể tình cờ gặp anh ta ư?”
“Anh ta sống ở tầng dưới mà.”
Anh không nói gì nữa, xe dừng ở ngã tư, đèn xanh, chiếc xe phía trước đi chậm, anh nhíu mày, ra sức bấm còi, âm thanh của còi xe cực lạ khiến tôi giật nảy mình.
“Lần sau còn phải đưa cục trưởng đi ăn cơm không?” Đột nhiên anh hỏi.
“Chắc là không cần đâu.”
“Hoặc anh ta lại nghĩ cách để kéo em vào?”
“Anh nói gì vậy?” Lời của anh khiến tôi có chút không vui.
“Vì sao ý tốt của anh, em đều không đồng ý tiếp nhận, nhưng anh ta giúp thì em lại phối hợp?” Anh đột nhiên lớn giọng chất vấn tôi.
Tôi nhất thời không biết nói gì: “Khải Chính, anh hiểu lầm rồi, em không phải ý đó.”
“Em biết rõ anh ta có ý khác với em, em còn cùng vào cùng ra với anh ta, lôi lôi kéo kéo, em làm như vậy là đang cổ vũ anh ta ư?” Ngữ khí anh càng lúc càng nghiêm khắc.
“Nhưng em đã cự t