Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2544 lượt.

không có gì khó cả, vấn đề chỉ ở lực tay và góc độ thôi”. Có chủ đề mở đầu, Mễ Dương bắt đầu tán gẫu với Cao Hải Hà, Vi Tinh cũng hiếu kỳ hỏi mấy câu ngô nghê của một người mù tịt về quân đội, Cao Hải Hà cũng rất kiên nhẫn, trả lời cụ thể từng câu một, thỉnh thoảng còn chêm vài câu tếu táo, làm Vi Tinh nhanh chóng thay đổi quan niệm về những người lính mà cô vốn tưởng vừa thô ráp lại quê mùa.
Nhân lúc Mễ Dương và Cao Hải Hà cạn chén, Vi Tinh nói thầm vào tai Đào Hương: “Cứ tưởng lính tráng thô lỗ, văn hóa thấp, mở miệng ra là văng tục, không ngờ còn có người phong độ ngời ngời thế này, nhìn kỹ còn rất đàn ông nữa chứ”. Đào Hương từ lúc vào cửa đến giờ gần như không nói năng gì, cứ cầm cốc cô ca khẽ nhấp từng ngụm nhỏ, vẻ như đang rất chăm chú nghe Vi Tinh líu ra líu ríu.
Cảnh tượng trước mắt khiến cô nảy sinh thứ ảo giác kỳ lạ, mình và Cao Hải Hà chính là một cặp, đang vui vẻ ăn cơm nói chuyện với vợ chồng người bạn thân, tất cả đều rất hài hòa, tự nhiên. Đào Hương thầm nghĩ, không thể làm tổn thương bất cứ ai, vậy tự mình lừa mình chơi cũng được chứ…
Lúc này nghe Vi Tinh khen Cao Hải Hà, cô bật cười, rất tự nhiên trong lòng nảy sinh niềm kiêu hãnh. Nhưng câu tiếp theo của Vi Tinh lại khiến cô chìm xuống vực thẳm: “Cậu nói xem một sĩ quan ưu tú như thế sao lại lấy một người phụ nữ ở quê chứ, lại còn cả cô em vợ kia nữa, đanh đá chua ngoa thì thôi rồi, lần trước ở đồn công an…”.
“Đào Tử?”, “Hả?”, Đào Hương bừng tỉnh lại, “Nhìn soái ca kìa, cậu thấy thế nào? Có thấy giống Trần Khôn không?”. Vi Tinh khẽ hất hàm, Đào Hương nhìn theo, một anh chàng ăn vận rất hợp thời bước ra khỏi cửa, để lại bóng lưng thanh mảnh. Từ lúc tiệm cánh gà nướng Tiểu Lâm Gia được mọi người bình bầu trên mạng, những người trẻ tuổi nghe tiếng tìm đến ngày càng nhiều.
Không đợi cô kip mở miệng bình luận, Mễ Dương và Vi Tinh đã nổ súng truớc, Cao Hải Hà nhìn hai người họ tranh qua cãi lại định khuyên can, Đào Hương cười nói: “Anh không phải lo, hai người họ là vậy mà”. “Thật không?", Cao Hải Hà buột miệng tiếp, rồi ngây ra, đây gần như là câu đầu tiên hai người họ nói với nhau trong tối nay. Cao Hải Hà nhìn Đào Hương một cái, nụ cười trên mặt cô vẫn thế, lạnh lùng không hơn không kém.
Không bao lâu sau, cuộc chiến giữa Mễ Dương và Vi Tinh đã đến hồi kết, một người nói: “Cậu từ sau không được ngắm gái đẹp một lần nào nữa! ”, người kia cũng không chịu kém: “Vậy cậu cũng không được nhìn soái ca nữa!”. Nói xong chốc chốc lại dán mắt vào gái đẹp với soái ca đi ngang qua, có lẽ đều nhận thấy lời hứa vừa rồi không được đáng tin cho lắm. Hai người nhìn nhau, Mễ Dương nói: “Thôi thì hai đứa cùng cố gắng vậy". “Nhất trí!” Vi Tinh vui vẻ nhận lời.
Đào Hương và Cao Hải Hà không hẹn mà cùng cười phá lên, nghe thấy tiếng cười của đối phương, hai người cùng lúc quay sang nhìn nhau, ánh mắt không hề trốn tránh. Có lẽ là những ước hẹn ngầm từng có vẫn luôn chôn giấu trong tim chưa hề tiêu tan, hai con người đều có tinh thần trách nhiệm và lòng tự tôn cao ngất bỗng chốc thấy thoải mái lên nhiều… Chuyện yêu đương khi trước đã không có gì sai trái, vậy giờ sao phải ngại ngần giấu diếm, ngoài việc làm tổn thương tình yêu, chúng ta đâu có làm ai phải đau khổ, chẳng phải vậy sao…
Nghĩ tới đây, Đào Hương dốc cạn cốc cô ca trong tay, rót tiếp một cốc bia đầy nâng lên, cất giọng trong trẻo: “Tiểu đoàn trưởng Cao, tôi mời anh, vì… bộ quân phục này”. Mễ Dương và Vi Tinh ngừng cười nói, chỉ thấy Cao Hải Hà cầm nửa chai bia còn lại cụng ly với Đào Hương, “Vì bộ quân phục này!”, anh ngửa cổ uống cạn, Đào Hương cũng làm một hơi hết sạch. Đúng vậy, quân phục, đó là điều họ theo đuổi, cũng là thứ chứng kiến thời khắc đẹp đẽ nhất mà họ từng cùng trải qua.
Mễ Dương hơi ngạc nhiên, Đào Hương lại còn chủ động cạn chén với Cao Hải Hà, thấy Vi Tinh nói cô có tình cảm sâu nặng với bộ đội quả không sai. Có điều sao cứ thấy thế nào... Anh vô thức quay sang Vi Tinh, Vi Tinh cầm miếng xương gà đang gặm rất ngon lành, ánh mắt thì cứ chạy qua chạy lại giữa Đào Hương và Cao Hải Hà, không biết đang nghĩ gì.
Bỏ lại tâm sự sau lưng, Cao Hải Hà khôi phục lại khí chất hào sảng của người quân nhân, anh cùng Mễ Dương tôi một cốc anh một cốc, uống rất vui vẻ, trò chuyện rôm rả. Đào Hương thì cùng Vi Tinh tán dóc, nói mấy chuyện vụn vặt bên bàn ăn giữa chị em với nhau, không khí hòa hợp lên đến đỉnh điểm, người ngoài nhìn vào lại cứ tưởng hai đôi vợ chồng đang tụ họp.
Đàn ông cứ rượu vào là thích bốc phét, đúng lúc Mễ Dương và Cao Hải Hà đang tranh luận về sự khác biệt giữa học viện cảnh sát và quân sự, rằng mình khi trước oai phong thế nào, thì điện thoại Mễ Dương reo vang: “Hãy cho tôi sức mạnh!!! Tôi là Shê-ra!!!”. Một nửa số người trong quán đều nhìn anh, Mễ Dương đã quá quen với chuyệy đó thản nhiên bắt máy, “A lô, mẹ à, có chuyện gì không? Con? Con đang ăn ở ngoài, ăn với bạn, vâng, con không ăn đâu…”.
Vi Tinh vừa từ nhà vệ sinh ra nói với Đào Hương: “Đào Tử, cậu đi đi, giờ nhà vệ sinh không có ai đâu, mau lên”. Mễ Dương đang định cúp máy, thì bà Mễ ở đ