XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.

ầu dây bên kia hỏi dồn, “Sao mẹ lại nghe có tiếng Vi Tinh nhỉ?”. Mễ Dương le lưỡi trong bụng, mẹ đúng là thính tai thật, anh cũng không muốn giấu mẹ mình, “Vâng, còn có cả…”, còn chưa nói hết câu, đã nghe tiếng ông Mễ vang lên: “Con trai ở đâu thế, mọi người đang đợi cơm rồi này!”
Bà Mễ chớp thời cơ quả quyết: “Đuợc, mẹ biết rồi, con cứ từ từ ăn, không phải vội đâu, mẹ cúp máy đây”. Thế là ý gì? Mễ Dương bỗng thấy choáng váng, không phải mình uống say rồi chứ? Mẹ già lại bảo mình với Vi Tinh cứ từ từ mà ăn, lại còn không phải vội?! Bên này bà Mễ không thèm quan tâm đến ông xã đang nhìn mình đầy nghi hoặc, quay người trở lại phòng khách, nói với hai mẹ con bà Liêu đang ngồi chờ: “Thật ngại quá, Mễ Dương đã ăn ở ngoài mất rồi, chúng ta không phải đợi nó nữa, bắt đầu ăn thôi".
“Vâng, vậy cũng được”. Bà Liêu rất tự nhiên, đứng dậy định giúp xới cơm, Liêu Mỹ ngăn bà lại, “Mẹ, mẹ để con”, ông Mễ cười nói: “Tiểu Mỹ à cháu là khách cơ mà, không phải bận tay đâu”. Liêu Mỹ cười nhã nhặn “Chú, có gì đâu, chú đừng khách sáo với cháu, đều là người nhà cả mà”. Ông Mễ không giấu được vẻ hài lòng, cô bé này nói năng cứ chỉ đều rất lễ độ, tính tình chu đáo giống hệt mẹ cô. Ông quay sang hỏi bà Mễ: “Mễ Dương ăn cơm với ai thế?”.
Người nhà? Bà Mễ thấy câu đó sao mà khó lọt tai đến thế, bà liếc mắt nhìn Liêu Mỹ đang xới cơm, không thèm nhìn ông Mễ, nửa cười nửa không thủng thẳng nói với bà Liêu: “Chắc là con bé Vi Tinh ở đối diện nhà chúng ta, hai đứa nó xem như là thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau, tình cảm thân thiết vô cùng, điều này chị hiểu còn hơn tôi mà, có phải không?".
“Hả?”. Bà Liêu có phần lúng túng gượng cười, gật không được mà lắc cũng không xong, Liêu Mỹ đang xới cơm kín đáo quay mặt sang bên, không để mọi người trông thấy vẻ mặt cô.
“Bye bye! Đào Tử, về tới nhà thì nhắn tin cho tớ nhé, tiểu đoàn trưởng Cao, hẹn… Ách xì!”, Vi Tinh ngồi vào taxi, định kéo cửa sổ xuống nói mấy câu thì hắt xì một cái, “Được rồi được rồi, đi mau đi, về nhà nhớ uống bản lam căn hay gì đó nhé”. Đào Hương cúi người sờ trán Vi Tinh, “Vẫn ổn, không sốt, chắc là bị lạnh thôi, về nhớ uống nhiều nước một chút”.
Mễ Dương đã cất xong xe vào thùng sau taxi, anh khẽ vỗ vai Cao Hải Hà, “Lão Cao, vậy anh chịu trách nhiệm tiễn Đào Hương lên xe nhé, tôi đưa Vi Tinh về đã!”, “Cứ yên tâm!”, Cao Hải Hà khẽ đáp, anh lại hơi khom người nói với Vi Tinh: “Tiểu Vi, về nghỉ ngơi sớm nhé”. “Ok, hẹn gặp lại!”. Vi Tinh cười vẫy vẫy tay chào anh, Mễ Dương cũng lên xe, chiếc taxi nhanh chóng mất hút trong màn đêm.
Vừa rồi ăn xong, vốn định mọi người cùng bách bộ ra bến xe buýt, nhưng vừa được nửa đường, Vi đại tiểu thư liền hắt xì rồi sổ mũi, tiếp đó là lạnh run cầm cập, khoác thêm áo khoác của Mễ Dương vẫn không ổn. Không có cách nào khác, đành bắt taxi nhanh chóng về nhà, tuy Mễ Dương với Vi Tinh đều cảm thấy giữa Đào Hương và Cao Hải Hà có gì đó là lạ, song hai người dù thế nào cũng không thể tưởng tượng ra “mối quan hệ đặc biệt” giữa họ. Vừa rồi thấy hai người họ cư xử không tồi, nên cũng phần nào yên tâm giao sự an toàn của Đào Hương vào tay “chú giải phóng quân”, về nhà trước.
Chỗ này khá xa trung tâm, không được sầm uất như trong thành phố, mới có hơn 8 giờ, người đi đường đã khá thưa thớt, đa số các cửa hàng nhỏ đều đã đóng cửa, taxi cũng rất ít. Đào Hương đứng bên đường nhìn ra xung quanh, gió đêm ào qua, cô bất giác kéo kín cổ áo. Chợt thấy ấm sực, một mùi hương quen thuộc cộng với hơi ấm bao bọc lấy cô, Đào Hương đờ người, nhưng không làm bộ làm tịch từ chối, chỉ mỉm cười nói “cám ơn” rồi kéo chặt tấm áo khoác quân phục trên người, bỗng thấy ấm áp lên nhiều.
Hai người kẻ trước người sau cứ đứng thế, không gần mà cũng chẳng xa. “Anh tưởng em lấy chồng rồi”. Cao Hải Hà khẽ nói. Đào Hương ngớ ra, lập tức nhớ lại người phụ nữ gặp trong bệnh viện hôm đó. “Em cũng tưởng đó là con của anh”. Cô lạnh lùng nói, vừa rồi nghe anh với Mễ Dương nói chuyện, cô mới biết đứa trẻ hôm đó là của viện phúc lợi, thảo nào cô nhìn ảnh cứ thấy quen quen. “Vợ anh sức khỏe không được tốt, bọn anh cũng không có nhiều thời gian gần nhau, nên vẫn chưa có con”. Cao Hải Hà đáp.
Cao Hải Hà trả lời rất tự nhiên, song Đào Hương lại nhạy cảm nhận ra sự đau khổ trong lời nói, không đành lòng nói tiếp tục câu chuyện, hai người lại chìm vào im lặng. Bởi không thể ở bên nhau, nên hai người gần nhau thế này cũng trở thành một thứ dày vò, mà kể cả là dày vò, mình cũng không có tư cách để hưởng thụ, Đào Hương cắn chặt môi, phảng phất có mùi máu tanh, nhưng vẫn thấy trong tim đau đớn vô cùng.
Đúng lúc có chiếc taxi trống khách chạy tới, Đào Hương đưa tay vẫy, bác tài lấy tay ra hiệu chỗ này hẹp quá, phải lên phía trước quay đầu, Đào Hương gật đầu hiểu ý. Sau khi hít một hơi thật sâu, Đào Hương cởi áo khoác ngoài đưa cho Cao Hải Hà, mỉm cười lịch sự cảm ơn: “Cảm ơn anh, vậy em xin phép đi trước”. Cô không nói hẹn gặp lại.
Nói xong Đào Hương quay người định đi, tuy tự dặn mình tất cả đã kết thúc rồi, nhưng lý trí là lý trí, tình cảm là tình cảm, mãi mãi kh