Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.

đi.
Mễ Dương vui vẻ nhận lời, rồi khều Vi Tinh, toét miệng, “Dẫn theo cả bạn gái chắc không sao chứ”, làm Vi Tinh mở cờ trong bụng mà ngoài mặt vẫn làm bộ làm tịch, đương nhiên, đi là vẫn phải đi rồi. Vi Tinh tuy không phải người tinh tế, song cũng nhìn ra vấn đề. Vừa rồi cô cảm thấy Đào Hương có gì khang khác, dù chỉ đơn thuần là một người quân nhân khiến Đào Hương nhìn thấy lại nhớ lại chuyện hồi còn ở lính.
“Đào Tử, cùng đi chứ?", Vi Tinh rất tự nhiên mời Đào Hương, dù sao cô cũng thích quân nhân, chắc sẽ nói chuyện được, mình cũng đỡ phải đi một mình không ai nói chuyện, hai người họ nhất định sẽ uống rượu. Đào Hương định từ chối, kiên quyết từ chối, nhưng sau một hồi lâu, lại tuyệt vọng nhận ra mình không thể mở miệng nói tiếng “Không", cô tuyệt đối không muốn thừa nhận, cô ao ước... Đứng bên nói chuyện với Mễ Dương, Cao Hải Hà hết lần này đến lần khác tự dặn mình đừng kỳ vọng, song thấy Đào Hương không từ chối, niềm vui cuối cùng vẫn lộ ra nơi đáy mắt.
Bắt đầu từ lúc gặp Cao Hải Hà, Đào Hương cảm thấy mình cứ mơ mơ màng màng, linh hồn như xa rời thể xác, đến lúc cô hoàn hồn trở lại, thì người đã đứng ở bến xe buýt. Chỉ vì niềm vui nho nhỏ trong mắt anh, mà đã không thể chối từ thế này, toàn thân Đào Hương phát sốt, đồng thời lại rùng mình vì lạnh. Có ai đó đã từng nói? Thứ gọi là lý trí ấy, chỉ phát huy tác dụng những lúc không có tình cảm mà thôi… Đào Hương cười đau khổ.
Mễ Dương tuyệt nhiên không biết những cơn sóng ngầm đang ngầm trỗi dậy ấy, chỉ nghĩ đơn giản là làm lính không kiếm được nhiều, bèn đề nghị đi ăn cánh gà nướng Tiểu Lâm Gia, vừa kinh tế lại đã thèm! Đồng chí Vi Tinh chỉ cần có ăn là được, không kén chọn gì! Đào Hương và Cao Hải Hà căn bản không còn lòng dạ nào mà ăn, đương nhiên không ý kiến gì. Chào tạm biệt mọi người trong viện phúc lợi, bốn người lên đường.
Mễ Dương đi xe đạp tới, không thể bỏ xe lại, lại không cam tâm hít gió Đông Bắc một mình, bèn lôi Vi Tinh theo, còn cười khì khì nói là đi xe riêng. Vi Tinh dù ngàn lần không muốn, vẫn ngồi phịch lên ghế sau, Đào Hương bỗng cảm thấy vô cùng lúng túng, may mà xe buýt trờ tới, cô vội bước lên xe, tuy không quay đầu lại, song vẫn biết Cao Hải Hà đang đi theo sau mình, cảm giác ấy, vừa tin cậy lại lo âu.
Lúc ấy Đào Hương mới trông thấy Mễ Dương đang guồng chân đạp cật lực đuổi theo xe buýt, Vi Tinh ngồi sau ôm eo Mễ Dương, còn toét miệng cười phát vào tay anh, đang hò hét gì đó, chốc chốc lại vẫy tay với cô làm mọi người trên xe buýt đều nhìn cả ra ngoài như xem khỉ trong sở thú. “Hai kẻ điên”. Đào Hương không kìm được cười mắng, đau khổ có lẽ chỉ có thể gặm nhấm một mình, hạnh phúc thì lại rất dễ lan tỏa.
Trông thấy nụ cười Đào Hương vô tình để lộ, Cao Hải Hà cảm thấy một góc trái tim chợt mềm lại. Mấy năm nay, môi trường xung quanh thay đổi, con người xung quanh thay đổi, thậm chí đến bản thân mình cũng không còn như trước, song nụ cười của cô ấy vẫn dịu dàng và sáng ngời như thế, không hề thay đổi, thật là tốt...
Đối lập với Đào Hương và Cao Hải Hà ngổn ngang trăm mối bên lòng trên xe, bên ngoài Mễ Dương và Vi Tinh đang hưởng thụ một trải nghiệm mới lạ. Biết nhau từ nhỏ, có “trò hề” nào của đối phương là chưa từng thấy? Thậm chí trên người đối phương có bao nhiêu sợi lông cũng biết, nhưng một khi trở thành người yêu, thứ cảm giác tươi mới, đặc biệt, chua chua ngọt ngọt vừa miệng ấy vẫn khiến họ muốn nếm thử lần nữa. Dường như hai người đều mắc chứng thèm khát da thịt, dù có đụng chạm bao nhiêu vẫn thấy thiếu.
Đến lúc tới được trước quán Tiểu Lâm Gia, Mễ Dương mồ hôi mồ kê nhễ nhãi chỉ thiếu nước bò ra xe mà thở dốc, Vi Tinh cười hì hì xuống xe, chạy tới trước mặt Đào Hương đã đến từ bao giờ, “Giỏi nhỉ, chỗ này hơi sâu, tớ còn lo bọn cậu không tìm thấy cơ!”. “Bọn tôi là lính trinh sát mà, lo gì không tìm được tới đích!”. Đào Hương buột miệng, nói xong liền cắn môi, Cao Hải Hà nãy giờ không nói tiếng nào giờ tay kéo vành mũ xuống.
“Ha, thôi đi, cậu chỉ làm lính thông tin có ba năm thôi mà? Trinh với chả sát gì chứ!”. Vi Tinh hoàn toàn không cảm giác gì phá lên cười ha ha, Đào Hương cũng cười theo, Mễ Dương đã lấy lại sức, khóa xe bước tới, “Đào Hương không phải, nhưng tiểu đoàn trưởng Cao là lính trinh sát thực thụ đấy!”.
Đào Hương không muốn tiếp tục chủ đề nguy hiểm này chút nào nữa, bèn túm tay Vi Tinh đi vào trong, “Tớ hơi hơi đói bụng rồi, chúng ta vào thôi”. Ngồi xuống, rất tự nhiên, Mễ Dương, Cao Hải Hà ngồi một bên, Vi Tinh và Đào Hương ngồi một bên, gọi món, gọi rượu, cậu bồi bàn bỗng nhiên không tìm thây cái mở chai, nhìn sang thấy Cao Hải Hà vặn nắp chai một cái, chai bia đã bật mở.
“Woah!”, Vi Tinh không kìm được tiếng kêu thán phục, chiêu này chất quá đi mất. Mễ Dương vốn cũng rất khâm phục, song lại không thích cái vẻ sùng bái của Vi Tinh, “Có đến mức ấy không? Không cần sùng bái đến thế chứ”. Vi Tinh “Xì” một tiếng, “Không đến mức ấy thì cậu xoắn một cái xem nào, được thì tớ cũng sùng bái cậu luôn”. Mễ Dương bị cô vặn cho chỉ còn nước trợn trừng mắt, Cao Hải Hà cười nói, “Thực ra