XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2543 lượt.

i đàn ông đánh mắt về bên này, lại cười với họ. Thị lực của Đào Hương cực tốt, phát hiện người đàn ông đó có một cái răng mọc lệch, cho nên khi cười môi có phần khấp khểnh.
“Nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, tớ tầm thường quá rồi…”, Vi Tinh chép miệng, người đàn ông đó ăn vận bình thường, tướng mạo cũng không có gì nổi bật, lại góp liền một lúc 500 tệ. Các cô giáo của viện phúc lợi cũng rất vui, nói là khoản lớn thứ hai của ngày hôm nay, người bình thường chỉ ủng hộ 10, 50 tệ đã tốt lắm rồi.
Vi Tinh buột miệng hỏi, khoản thứ hai? Cô giáo Trương cười nói: “Vâng, lúc trước trong khi cô đi vệ sinh, có một cô gái trẻ cũng đứng đó xem lâu ơi là lâu, rồi ủng hộ 500 tệ, phải rồi, cũng không lấy phiếu thu! Hì, đều là 500 tệ!”. Nói xong, cô giáo Trương như chợt nhớ ra điều gì quay sang hỏi cô giáo Lý bên cạnh, “À, Lý Tử, cô gái lúc nãy hình như cũng xem ở tấm bảng đó đúng không, cô nói xem đứa bé nào mà khiến người ta động lòng vậy chứ?”, “Hình như là vậy”, cô giáo Lý gật gù.
Vừa nghe nói thế, Vi Tinh và Đào Hương đang thu dọn bảng triển lãm không kìm được nhìn kỹ hơn, chẳng bao lâu sau hai người đều ngẩn ra, cùng lúc dán mắt vào tấm hình đứa bé này hơi quen quen, đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Vi Tinh thì nghĩ mãi cái tên Ái Gia này nghe sao mà quen tai…
“Ồ, tiểu đoàn trưởng Cao, sao anh lại tới đây?”, cô giáo Trương từng gặp một lần ngạc nhiên nhìn Cao Hải Hà lấm lem bụi đường xuất hiện trước mặt. “Chào cô giáo Trương, chị cứ gọi tôi Tiểu Cao là được. Tôi vừa đi công tác về, vừa hay bến xe ở gần đây, lúc trước nghe Mỹ Lan nói hôm nay các chị tổ chức hoạt động, nên đến xem xem thế nào”, Cao Hải Hà điềm đạm lịch sự đáp.
Các cô giáo khác trong viện phúc lợi từ lâu đã nghe Dương Mỹ Lan sống nội tâm có một anh chồng sĩ quan cực kỳ phong độ, hôm nay vừa gặp, quả nhiên danh bất hư truyền, các cô không khỏi hào hứng khẽ bàn luận. Cao Hải Hà thính tai cũng không khỏi lúng túng, anh quay đầu nhìn xung quanh, “Cô giáo Trương, vậy Mỹ Lan cô ấy…”.
Nhìn theo ánh mắt anh, cô giáo Trương cười vẻ cảm thông, xem ra đàn ông đối với cái đẹp không có miễn dịch… Trong bụng nghĩ thế, miệng lại nói, “Tiểu Cao à, mấy hôm nay Ái Gia quấy lắm, Mỹ Lan không rời ra được nên không tới, tôi nghĩ tối nay cô ấy cũng không về nhà được đâu, này…”. Cô giáo Trương cảm giác những gì mình nói Cao Hải Hà căn bản không nghe lọt chữ nào, ít nhiều cũng không vui, gái đẹp nhìn thì cũng nhìn vừa thôi chứ… “E hèm!”, cô cố tình hắng giọng thật kêu.
Cao Hải Hà căn bản không si chuyển gì, huyệt thái dương cứ đập bình bịch, máu huyết toàn thân trong phút chốc đều tăng tốc chảy băng băng, đập vào màng nhĩ từng hồi ong ong. Đào Hương, đúng là Đào Hương. Không ngờ mình còn có ngày hôm nay. Đứng cách cô ấy chỉ vài bước chân. Hình như cô ấy gầy đi nhiều, tóc cũng cắt ngắn rồi… Đào Hương cũng đứng chết trân nhìn Cao Hải Hà, trong đầu một màn trắng xóa, ngoài Cao Hải Hà ra, không trông thấy gì nữa, thấp thoáng trong đầu chỉ một ý nghĩ: Lúc trước vì không thể nhìn anh nữa, nên mới chọn ra đi, vậy bây giờ phải nhìn cho đã! Cô giáo Trương càng lúc càng khó chịu, đúng lúc định tằng hắn cái nữa, thì Vi Tinh ở đâu nhảy ra giải vây cho tất cả mọi người, cô kêu toáng lên: “Ô? Anh chẳng phải là anh lính đụng phải tôi, rồi lại đánh nhau với Mễ Dương hay sao?”.
Mọi người xung quanh sững sờ, Đào Hương nhìn Vi Tinh mặt mũi bất bình tay làm lan chỉ[4'>, rồi lại nhìn Cao Hải Hà đang vô cùng khó xử, kinh nghiệm làm kinh doanh những năm gần đây khiến cô nhanh chóng trấn tĩnh, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng. Tiếng Vi Tinh cũng làm Cao Hải Hà sực tỉnh, đang nghĩ nên nói gì bây giờ, thì nghe tiếng xe đạp phanh kít lại, rồi một giọng nói rất quen uể oải vang lên: “Đồng chí Vi Tinh, cái tật nói xấu sau lưng người khác thật không hay tí nào...”.
[4'> Chỉ dáng bàn tay khi ghép ngón cái và ngón giữa lại với nhau.
Vi Tinh há hốc miệng, một lúc lâu sau mới tức tối đáp lại: “Cậu không phải là mã hậu pháo, mà phải đổi thành Tào Tháo mới đúng!”.
Chập tối đầu đông trời đã se se lạnh, gió không lớn, nhưng lại khiến trái tim con người ta run rẩy. Dù là cuối tuần, xe buýt vẫn đông đúc như thế, người tựa người, hay nói đúng hơn là người chen người, song dù chen chúc là thế, vẫn chừa ra một khoảng không bán kính chừng 10mm quanh mình, Đào Hương cúi đầu nhìn bóng áo xanh kia hồi lâu, hai cánh tay chống lên khung cửa sổ, lặng lẽ bảo vệ chút không gian của riêng mình, như trước kia… Đào Hương lập tức bắt mình không được nghĩ nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một mảng trời xanh xen đỏ, đang hào hứng đuổi theo xe.
Vừa nãy Mễ Dương hết giờ làm vừa đúng lúc nhận được tin nhắn của Vi Tinh, bèn qua xem thế nào nếu tiện thì đón luôn Vi Tinh về nhà, tạo cho cô một sự bất ngờ, song không ngờ lại trùng hợp thế. Găp luôn Cao Hải Hà. Hai người đàn ông vốn rất hợp nhau được gặp mặt đều rất vui, lại thêm chuyện Mễ Dương giúp Dương Mỹ Lan tìm việc, Cao Hải Hà vẫn muốn mời anh uống rượu để cảm ơn. Chọn ngày không bằng gặp ngày, vợ anh hôm nay cũng ở viện phúc lợi không về, quyết định luôn hôm nay