Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.
ái ông liệu bám trụ được mấy hôm?”. Ông Vi chỉ biết cười khổ lắc lắc đầu. Nhật ký đi làm ngắn nhất của Vi đại tiểu thư được nửa ngày, công ty tư nhân, ăn được một bữa cơm rang[3'> cô đã chịu không nổi rồi. “Đành thuận theo tự nhiên thôi, nó cũng không còn nhỏ nữa, vẫn phải tự đi trên con đường của mình thôi”, ông Vi vỗ vai vợ.
[3'> Cơm trưa văn phòng, do cô nhân viên quét dọn vệ sinh làm xong.
Vi Tinh trong mơ vẫn tiếp tục dán phong bì, vừa dán vừa buồn nôn… Mễ Dương thì lại mơ thấy mình đang liều mình đuổi theo một nghi phạm, khó khăn lắm mới tóm được, thì bỗng phát hiện thằng cha ấy chỉ mặc mỗi một đôi tất lụa đang cười ngọt lịm với mình.
Anh Là Ai Của Ai
“Thình” một tiếng, trán Mễ Dương nện xuống mặt bàn, “Bố khỉ…”, anh chàng vừa mới tỉnh mộng nghiến răng xoa trán. Nhìn bốn phía chung quanh, ngơ ngẩn một lúc mới nhớ ra mình đang trong phòng nghỉ của đồn.
Vừa tỉnh lại, Mễ Dương vội cúi đầu nhìn, một gương mặt nhỏ phinh phính dưới ánh đèn yếu ớt, ánh lên vẻ hồng hào. Đứa bé đang say ngủ nắm chặt tay nhỏ xinh, miệng hơi chu ra, hơi thở khẽ đến mức nếu không ở gần, thì khó mà cảm nhận được.
“Phù”, Mễ Dương thở dài cái thượt, tiểu tổ tông này ngủ say thật đấy, ngoái đầu nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ đang chỉ hai giờ sáng. Lúc trước mình thay tã cho cô bé là mấy giờ nhỉ, hình như là một giờ rưỡi, nói thế tức là mình cũng ngủ được nửa tiếng đồng hồ rồi.
Mễ Dương cử động một chút cái cổ đã cứng đờ, khẽ khàng đứng dậy, nhón chân từng bước nhích ra tới cửa, chỉ dám mở một khe nhỏ, rồi lách người chui ra. Không có cách nào khác, tuổi đời của cánh cửa này chắc còn hơn cả Mễ Dương, chỉ cần dùng lực một chút, tiếng ken két đủ khiến người ta ghê hết cả răng, anh sợ làm đứa trẻ thức giấc.
“Rất có khả năng trong đám đông ấy có bố mẹ của đứa bé này”, Mễ Dương phán một câu, đây là kinh nghiệm, có những người bố người mẹ đem con bỏ rơi con, dù là xuất phát từ sự ân hận hay tâm lý nào khác, đều muốn biết con mình được ai nhặt về, nhất là lại đem bỏ con ở nơi dễ bị người ta phát hiện như thế.
“Đúng đấy, đứa bé này có vấn đề gì không? Trông chẳng giống bị làm sao cả, trung khí[2'> mạnh thế cơ mà”, Chu Lượng thấy Mễ Dương đi lại chỗ đứa trẻ liền hỏi. “Chúng tôi mở ra xem rồi, cũng không phát hiện có khuyết tật gì, à phải rồi, là một bé gái”, bác Lưu bổ sung thêm. “Trọng nam khinh nữ?”, Mễ Dương chau mày, đứa bé hiện đang ngậm cái ti giả, vẫn đang ngon giấc, mặt mũi thanh tú nhìn rất đáng yêu.
[2'> Đông Y chỉ khí trong dạ dày, có tác dụng tiêu hóa thức ăn và dinh dưỡng của cơ thể.
“Cũng không nhất thiết, nguyên nhân thì nhiều lắm, đây đã là đứa thứ ba trong năm nay rồi đúng không?”, Chu Lượng chép miệng, nhìn bác Lưu. “Chẳng phải thế sao, thật là tội nghiệp!”, bác Lưu vừa nói vừa lắc đầu. “Mấy hộ mới đến chỗ chúng ta gần đây có nhà nào có người bầu bí mới sinh không?”, Chu Lượng lại hỏi. “Có thì có mấy nhà, nhưng thường thì đến lúc sinh họ lại rời đi, biết Bắc Kinh quản rất chặt, bọn họ đa phần là vỡ kế hoạch, nên đều đi trốn cả”, bác Lưu đáp.
“Được rồi, bác gái, để cháu làm cái biên bản báo án, Đại Mễ, cậu đem đứa nhỏ về đồn trước đi, phỏng vấn này nọ để tớ”, Chu Lượng vẫy vẫy tay bảo Mễ Dương. Thời gian này Mễ Dương ở cùng tổ với lão Hồ và Chu Lượng, tuy nói cậu “ở trên” xuống, nhưng luận kinh nghiệm cơ sở, cậu đến Chu Lượng cũng không bằng. Tuy trong lòng cố nén sự bức bối, nhưng Mễ Dương vẫn chăm chỉ học hỏi, nỗ lực công tác, kiên quyết không để người ta có cơ hội nói này nói nọ. Cậu muốn cho mấy người “ở trên” kia biết rằng, ta đây tới đâu cũng đều là người giỏi giang!
Qua nửa tháng tiếp xúc, tuy thái độ mọi người trong đồn với cậu vẫn có phần hờ hững, song ánh mắt đầy hoài nghi, không tin tưởng lúc đầu đã nhạt đi nhiều. Trên đời không có bức tường nào là không lọt gió, mọi người cũng đều hiểu rằng sở dĩ Mễ Dương bị điều xuống là do cậu thực sự đã phạm lỗi, lại xui xẻo gặp ngay nòng súng lúc lãnh đạo tranh quyền đoạt ngôi.
Lão Hồ là người tốt bụng, anh cảm nhận được Mễ Dương không hề cam tâm tình nguyện về đây, song anh không giống những cảnh sát trẻ khác, cho rằng Mễ Dương coi thường đồn cơ sở, bị phân về đây là mất mặt này nọ, mà anh hiểu được “nỗi khổ” một người cảnh sát hình sự ưu tú không thể làm điều tra hình sự lại bị đẩy xuống công tác cơ sở của cậu.
Cho nên anh rất quan tâm tới Mễ Dương, nói hết những điều mình biết, thêm nữa Mễ Dương cũng rất sáng dạ, nỗ lực công tác, học lực cao hiểu biết nhiều, viết báo cáo rõ ràng rành mạch, thậm chí tốt hơn bản thân mình, anh vẫn vui vẻ trao đổi kinh nghiệm công tác với cậu. Về phần Chu Lượng, do trong buổi phát thuốc hôm nọ Mễ Dương có hành động bảo vệ cậu, sau lại tiếp xúc nhiều, sau khi biết được nguyên nhân xui xẻo của Mễ Dương, anh lại có cảm giác bất bình thay cho Mễ Dương, do đó khi lão Hồ chủ động yêu cầu phân Mễ Dương về cùng tổ với họ, anh không hề phản đối.
“Vậy thì thống nhất thế”, Mễ Dương cẩn thận đón đứa trẻ từ tay bác gái, “Ô, Đại Mễ, nhì