Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2550 lượt.

n động tác của cậu thuần thục ghê nhỉ, lấy vợ rồi hả? Có con chưa?”, bác gái tò mò hỏi. “Dạ đâu có, dạo trước chị họ cháu mới sinh bé gái, cháu mới bế có một lần”, Mễ Dương mỉm cười đáp.
“Thế hả, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!”, bác Lưu thở phào nhẹ nhõm, “Tôi còn đang định giới thiệu cho cậu một đám đây, cô này được lắm! Là cô giáo hẳn hoi! Hay để tôi nói luôn bây giờ?”, bác gái nổi hứng. Mễ Dương vội cười xòa, “Dạ thôi, thôi ạ, vẫn còn đứa bé đây này, cái gì nhỉ, Chu Lượng, tớ về đồn trước nhé, có chuyện gì cậu cứ gọi điện thoại nhé, xin phép hai bác cháu đi trước ạ! Hẹn gặp lại!”, nói xong liền chạy thục mạng ra cửa.
“Cậu xem cái anh chàng này, vừa nói giới thiệu đối tượng đã chạy biến, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, các cụ xưa đã nói rồi…”, “Ôi chao bác Lưu ơi là bác Lưu, chúng ta đi vào việc chính đi đã được không?”, Chu Lượng vội vã ngắt màn lên lớp của bác gái.
Biệt hiệu của bác Lưu này chính là “uyên ương hồ điệp mộng”, rất thích làm bà mai, cũng tác hợp thành công được mấy đôi. Từ lúc gặp Mễ Dương liền đặc biệt để ý tới anh, toàn định kiếm đám mai mối cho anh. Làm cho Mễ Dương gào rú khổ sở trong điện thoại với Đinh Tử, nói khó khăn lắm mới trốn được bà chị õng ẹo kia, bên này lại xuất hiện một bác Lưu, không lẽ kiếp trước tớ giết nhầm bà mối hả trời?!
Mễ Dương ôm đứa trẻ trở về đồn, chuyện kiểu này anh em cảnh sát gặp cũng nhiều, nên không còn thấy lạ lẫm nữa, đều ai lo việc nấy cả, lão Hồ thì đi giảng giáo dục an toàn cho trường tiểu học gần đấy, Mễ Dương đành báo cáo trực tiếp lên đồn trưởng. Đồn trưởng Ngưu nhìn đứa trẻ lắc đầu thở dài, rồi bảo Mễ Dương đưa nó tới bệnh viện kiểm tra, sau thông báo cho viện phúc lợi tới đón nó.
Mễ Dương được phen khổ sở suốt dọc đường đến bệnh viện, đứa trẻ vừa khóc vừa kêu gào, người đi đường có 100 người thì có tới 120 người đều quay lại nhìn. Nếu không phải Mễ Dương mặc cảnh phục, trông cũng có vẻ chí khí lẫm liệt không giống con buôn, hẳn đã có người báo cảnh sát nói đứa trẻ bị anh bắt mang bán không chừng.
Chờ đợi đi qua đi lại mãi, bệnh viện cuối cùng cũng cho ra kết quả, về đến đội là ba giờ chiều. Mễ Dương tức tốc gọi điện, người phụ trách mảng này ở viện phúc lợi lại đã tan làm, “Ngày mai cậu gọi lại vậy!”. Một chị nói xong liền cúp máy, khiến tai Mễ Dương được phen ù ù. Mới mấy giờ mà đã tan làm? Tác phong quan liêu thế hả!!
Không có cách nào khác, đứa trẻ này đành tạm thời giữ lại đồn, vừa hay hôm nay tới phiên Mễ Dương và Chu Lượng trực ban, người nửa trước đêm, người nửa sau, đồn trưởng Ngưu liền giao cho hai người họ phụ trách nhiệm vụ gian khổ này. Nhưng Chu Lượng lại nói mình không biết trông trẻ con, dứt khoát chịu khổ thay Mễ Dương trực nửa ca sau, để Mễ Dương chuyên tâm ở phòng nghỉ chăm sóc đứa trẻ.
Mễ Dương suy xét thấy mình hình như cũng không thiệt, dù sao cũng chỉ cần dỗ đứa bé ngủ là được, lại còn được ngủ một giấc tử tế mà không phải trực đêm, cho nên anh vui vẻ nhận lời, mà căn bản không để ý thấy bộ mặt Chu Lượng lén cười, lại cả ánh mắt thương hại của đồng nghiệp xung quanh nữa.
Đợi đến tối lúc dỗ đứa trẻ ngủ, cảnh sát Mễ mới biết thế nào là lợi hại. Anh bảo tôi ngủ là tôi phải ngủ hay sao, đừng có mơ! Đứa bé căn bản không ngủ, dù cho Mễ Dương làm trò hề, hay vỗ về, cô bé cứ trợn tròn hai mắt thao láo nhìn Mễ Dương, thỉnh thoảng còn cười khanh khách, cứ như đang đùa vậy.
Mễ Dương sau cùng hết cách, đành hát bài hát ru ngày xưa bà ngoại vẫn hát ru anh cho cô bé nghe, hát mãi hát mãi đến nỗi anh cũng bắt đầu khóc! Dỗ cả nửa buổi không thấy hiệu quả gì, Mễ Dương đang định gọi điện nhờ mẹ tư vấn cho, bỗng phát hiện đứa bé cứ vặn vẹo mãi, mở tã ra xem, hóa ra là đã tè ướt hết cả.
Anh vội tìm bịch tã giấy mua hồi chiều ra thay cho bé, đây là do một chị trong đồn dạy anh, nhưng người ta cũng không thể tăng ca giúp chăm sóc đứa bé được, nhà chị còn cả một nhà già có trẻ có cần trông nom. Khó khăn lắm mới thay được, đứa bé thấm mệt, cũng nín khóc, bập bập môi, cuối cùng cũng ngủ.
Mễ Dương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, anh không dám lên giường ngủ, sợ trở mình đè lên đứa bé, thế là dứt khoát nằm bò ra bàn cạnh đấy đánh một giấc. Cảm giác như vừa mới chợp mắt, một tiếng khóc chói tai vang lên xé tan màn đêm, Mễ Dương choàng tỉnh dậy, nhìn đứa bé miệng ngoác ra như cái gáo, Mễ Dương thấy mình cũng sắp khóc đến nơi.
Lại một hồi vật lộn, sau cùng rút ra kết luận là vì tiểu thư này đói rồi, sau khi nhanh chóng hâm nóng sữa bột đã pha sẵn, rồi theo cách chị kia đã dạy cho cô bé ăn từng chút, từng chút một. Đợi Mễ Dương lần nữa đầm đìa mồ hôi, đứa bé ợ hơi một cái, rồi thỏa mãn chìm vào giấc ngủl. Vừa mệt vừa mỏi, Mễ Dương lại nằm bò ra, lơ mơ ngủ…
“Oa ~ Oa ~”, tiếng khóc đứa bé như sấm động bên tai.
Mễ Dương lồm cồm bò dậy, “Bà trẻ ạ! Lại chuyện gì nữa đây?!”. Đứa bé gân cổ lên gào, hốt hoảng cuống cuồng kiểm tra một lượt xong, Mễ Dương chỉ muốn khóc ròng, đứa bé xui xẻo này, nó lại bĩnh ra rồi…
Sau trọn một đêm tiểu trung đại tiện tổng công kích, anh chị em cảnh sát đi làm vào sáng hôm sau đều t