Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2308 lượt.

ả. Món tiếng Anh đã bị cô nuốt chửng từ hàng trăm năm trước rồi giờ đâu đâu cũng có, cách thức và môi trường làm việc hoàn toàn khác xa so với đơn vị trước, lại còn quan hệ cực kỳ phức tạp giữa người với người, là ai đó nói mối quan hệ người - người trong công ty nước ngoài đơn giản, không như doanh nghiệp nhà nước, chủ yếu dựa vào năng lực? Đúng là bốc phét!!!
Sau một tháng Vi Tinh mới sơ bộ hiểu rằng, tuy đều làm việc ở công ty BM, nhưng cũng chia ra năm bảy loại. Tốt nhất đương nhiên là Regular, được xem là nhân viên chính thức, ký hợp đồng năm năm, được hưởng tất cả các chế độ phúc lợi; tiếp đến là contractor, ký hợp đồng một năm, tuy lương bổng phúc lợi không được như Regular, nhưng cũng được xem là thuộc biên chế công ty, là người của mình.
Sau cùng đương nhiên là “hội màn thầu” như Vi Tinh, hợp đồng ký ba tháng hoặc sáu tháng thì không nói làm gì, lại còn là ký với công ty môi giới nhân lực, như kiểu Fesco hay CIIC, không chỉ lương thấp, phúc lợi không có, mà quan trọng nhất là bị người ta coi thường, thẻ ra vào đến cái ảnh cái tên đều không có, chỉ một tấm thẻ trắng, mỗi lần quẹt thẻ vào cửa, Vi Tinh đều có cảm giác thấp hơn người một cái bậc.
Có thể công ty BM thấy rằng anh chỉ là người làm công thời vụ, có thể ra đi bất cứ lúc nào, không cần thiết phải cầu kỳ như thế, nói như Á Quân, bọn họ đến các cô các chị quét dọn vệ sinh cũng không bằng, người ta còn ký hợp đồng hàng năm với công ty vệ sinh cơ mà.
Á Quân vào công ty BM từ ba năm trước, người Cáp Nhĩ Tân, rất phóng khoáng, kém Vi Tinh tận hai tuổi lận. Lúc ấy mới tốt nghiệp cao đẳng, sau qua tự học tự thi được bằng đại học chính quy. Theo lời cô tự nói, thì làm việc có thành thạo đến đâu, cũng vẫn chỉ là đứa làm màn thầu không hơn! Cô nàng Amy vào công ty cùng lúc với cô đã chuyển thành nhân viên chính thức, điều này khiến cô cực kỳ khó chịu, bởi luận trình độ công tác, Amy còn thua xa cô, nhưng ai bảo người ta biết cách lấy lòng ông chủ cơ chứ…
“Cậu không nghe người ta nói sao, ở BM là phải lúc làm thì làm như trâu, nghe chửi thì im như heo, thấy ông chủ là phải xoắn vào vẫy đuôi như chó thì mới có tương lai, cậu đây mới làm được đến đâu chứ!”, Á Quân cố làm ra vẻ nghiêm túc đáp, Vi Tinh không nhịn nổi bật cười ha ha.
“Ô, các cô vui quá nhỉ!? Việc tôi giao cho đã làm xong hết chưa?”, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền, Amy bỗng xuất hiện. Vi Tinh vội vàng ngồi ngay ngắn lại, Á Quân lại cố tình xoay ghế sang hướng khác, căn bản không thèm nhìn Amy.
Amy thầm nghiến răng, rồi nửa cười nửa không nói với Vi Tinh, “Ivy, biểu đồ ST làm xong chưa, trưa nay là deadline (hạn chót) rồi, còn cả thông tin khách hàng cô cũng phải nhanh chóng update (cập nhật), tôi đã forward (gửi chuyển tiếp) email của Jane cho cô rồi đấy. À phải rồi, đừng quên gọi điện cho Nhất Phẩm Giang Sơn đặt chỗ nhé, 12 giờ cần một phòng riêng cho khoảng tám người!”.
“Biểu đồ đó đã làm xong rồi, vụ thông tin lát nữa tôi làm, điện thoại Nhất Phẩm thì gọi rồi, bên đó bảo trưa nay khách đặt chỗ rất đông, nếu trước 11 rưỡi mà không tới, thì không đảm bảo có phòng riêng”, Vi Tinh trông thấy Amy ôm máy tính định đi, vội vàng đáp.
“Khách hàng hôm nay rất quan trọng, ba tuyến của ta đều phải đích thân tiếp đãi, chuyện nhỏ như vậy cô tự lo nghĩ cách đi, tôi phải đi họp bây giờ, cứ thế nhé!”. Nói xong Amy quay lưng bước đi. “Ơ này…”, Vi Tinh nhìn theo bóng mảnh mai của Amy thoắt cái mất hút sau khúc quanh, đành buồn bực dựa lưng vào ghế.
“Xí”, Á Quân lạnh lùng hừ một tiếng, “Rõ ràng là việc Jane giao cho cô ta, thế mà cứ sai truyền!”. Vi Tinh mặt mày thiểu não, “Nhà hàng đó đâu phải do tôi mở, tôi bảo đợi là người ta nghe đấy chắc?”. “Có gì đâu, cậu đến sớm một chút chẳng phải là xong hay sao?”, Á Quân nhẹ như không. “Tôi?”, Vi Tinh chớp chớp mắt.
“Còn gì nữa, cậu đặt chỗ, rồi trước 11 rưỡi tới đó chiếm chỗ, thế là không sợ lỡ việc!”, Á Quân nhún vai. Vi Tinh bừng tỉnh ngộ, sau khi chắp tay làm điệu bộ cảm ơn xong, vội đi đặt chỗ.
“Chị à, chị gọi món chưa ạ?”, nhân viên phục vụ nhà hàng lễ phép hỏi. “Đợi thêm một chút nữa, người của tôi tới ngay bây giờ đây”, Vi Tinh cười khách sáo, “Vâng”, nhân viên phục vụ lại thêm trà vào cốc của Vi Tinh, rồi quay lưng bước ra đóng cửa phòng lại.
“Phù…”, Vi Tinh thở phào, nhìn đồng hồ, trên đó ghi rõ ràng 13 giờ 18 phút, “Rốt cuộc thì mấy giờ mới tới đây”, Vi Tinh mất hết kiên nhẫn, cô đã đợi từ hơn 11 giờ tới giờ rồi, nhân viên phục vụ vào ra tiếp trà đến sáu lần rồi, “Ọc ọc…”, bụng Vi Tinh lại réo lên, cô đến giờ vẫn chưa ăn cơm, mà cái giống trà này càng uống lại càng đói mới chết chứ. “Bố khỉ, làm cái trò gì thế không biết!”, Vi Tinh rủa thầm.
Một mình ngồi trơ trọi thòi lọi ra trong phòng suốt hai tiếng đồng hồ, cũng không gọi món, nếu người còn không chịu tới, có khi nhà hàng còn tưởng mình đến lừa uống trà miễn phí cũng nên, mà bên ngoài còn có người đợi chỗ nữa, đây chẳng phải là chiếm nhà vệ sinh mà không chịu ra hay sao… Vi Tinh buồn bực đứng lên đi ra mở hé cửa nhòm ra ngoài, cô cũng biết làm thế chả ích gì