Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
rông rõ hai vành mắt đen to tướng ngự trị trên mặt Mễ Dương, ai cũng cười, ô, quốc bảo[3'>, chào buổi sáng. Đứa bé đã được một chị trong đồn đón đi, anh chàng Chu Lượng còn cười hi hi, “Đồng chí Tiểu Mễ, kinh nghiệm từ đâu mà có chứ, đều là học từ tiền bối mà ra cả đấy!”.
[3'> Ý chỉ gấu trúc, loài vật được xem là quốc bảo của Trung Quốc.
Mễ Dương nghe xong câu này, lập tức báo lại với đồn trưởng, lần sau luyện tập chiến đấu theo thông lệ, xin cho anh cùng đội với đồng chí Chu Lượng, để còn “học hỏi” tiền bối chút kinh nghiệm! Đồn trưởng Ngưu cười tít mắt gật đầu đồng ý, rồi tay sau lưng đi khỏi. Vẻ mặt Chu Lượng tức khắc ủ dột thiểu não, mấy bữa trước đi bắt trộm, tên trộm định giở trò với chú cảnh sát đã bị Mễ Dương cho một đấm kêu cha gọi mẹ…
“Đại Mễ à, cậu về nghỉ một chút đi, chuyện đứa bé để tôi giải quyết cho, đồn trưởng duyệt rồi, mau về nhà đi, cũng sắp trưa rồi, mau đi đi!”, lão Hồ cười tít mắt giục Mễ Dương. Mễ Dương thực sự cũng buồn ngủ lắm rồi, đầu cứ ong ong, vừa ngáp vừa đáp, “Vâng, vậy em về trước nhé. Anh Hồ, có gì cứ gọi điện cho em!”, lão Hồ gật đầu lia lịa. Ra cửa trèo lên xe, Mễ Dương dự tính về nhà phải vào cảm ơn mẹ trước đã rồi mới được ngủ, trông trẻ con thật không đơn giản!! Mẹ, con tôn thờ mẹ!!
Mễ Dương liêu xiêu đạp xe, trước mắt mơ hồ nhìn gì cũng hư hư ảo ảo, đang đưa tay dụi mắt, bỗng một giọng nữ cao vang sang sảng vang lên bên tai mình, “Hãy cho tôi sức mạnh!!! Tôi là Shê-ra[4'>…”, Mễ Dương suýt chút nữa té nhào từ trên xe xuống, anh vội vã chống hai chân xuống đất giữ vững xe, chân tay luống cuống lần sờ túi.
[4'> Tên nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình She-ra Princess of Power, em gái He-man.
Con đường đang ồn ào là thế bỗng im bặt, ánh mắt mọi người qua đường đều đổ dồn lên người anh cảnh sát trẻ. “Anh cảnh sát này ngộ thật”, “Đáng yêu tehé, trông rất có cá tính…”, mấy cô bé nữ sinh lén cười khi đi ngang qua Mễ Dương, mắt nhìn anh không chớp, quay lưng thì thầm mấy câu, rồi lại cười rộ lên, Mễ Dương lập tức đỏ bừng mặt.
Xuống xe bước liền mấy bước, trong một góc vắng vẻ Mễ Dương bắt đầu lục tìm điện thoại. Càng sốt ruột càng tìm không ra, đến lúc mồ hôi sắp sửa đầm đìa, anh cuối cùng cũng lần thấy điện thoại trong túi áo khoác ngoài, không biết thủng mất một lỗi từ lúc nào, điện thoại lại trượt vào lớp lót bên trong.
Hôm qua điện thoại vẫn còn Hello motor cơ mà, cái kẻ thất đức nào lại đổi nhạc chuông của mình? Đúng rồi, hình như ban sáng tên Chu béo kia đến mượn bộ sạc, điện thoại lúc ấy đang sạc pin, chỉ cho hắn chỗ để… Mễ Dương nghiến răng nghiến lợi nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, là số của đồn, máy trên bàn của Chu Lượng… Mễ Dương hung tợn bấm nút nghe, vỏ nhựa của điện thoại bị siết đến nỗi phát ra tiếng kêu kèn kẹt.
“Hãy cho tôi sức mạnh!!! Tôi là Shê…”, “Xê cái đầu cậu ấy! Đồ béo chết tiệt, muốn ăn đòn phải không?!!!”, Mễ Dương thét lên điên cuồng “…” điện thoại im bặt, không đợi Mễ Dương mắng tiếp câu nữa, một giọng ngần ngừ từ đầu kia truyền lại, “Đại Mễ, sao cậu biết là tớ?”.
Mễ Dương sững sờ, cúi đầu nhìn lại số điện thoại, không sai, đúng là số ở đồn mà, anh lấy làm lạ bèn hỏi, “Phì Tam Nhi, cậu đến đồn công an làm gì hả?!”.
“Á Quân, tớ phục cậu thật đấy, sao mà chuyện gì tới tay cậu cũng đều dễ dàng thế hả?”, Vi Tinh mắt lấp lánh toàn sao nhìn thần tượng. Á Quân cười khà khà, “Nếu cậu mà làm ở đây gần ba năm rồi, cậu cũng sẽ thấy rất dễ thôi”, cô miệng nói tay nhanh như chớp gõ bàn phím, chuột di trái một chút, bấm phải một teo, một biểu đồ Powerpoint đẹp đẽ liền xuất hiện.
“Ok, (save) lưu lại là được”, Á Quân bấm nút lưu, rồi thuần thục trượt sang bên một cái, ghế xoay lại trở lại chỗ ngồi của mình, cô cầm cốc lên chậm rãi uống nước, nhìn Vi Tinh bên cạnh đang lôi ghế về lại trước bàn làm việc của mình, vội vã ghi lại mấy chữ lên sổ, không một lát lại quên sạch những điều vừa mới được dạy.
“Á Quân, may mà có cậu, không thì tớ chết chắc”, sau khi mọi việc xong xuôi, Vi Tinh thở phào, lôi từ trong túi ra hai quả táo bà Vi đưa cho lúc sáng, chìa cho Á Quân một quả, Á Quân không hề khách sáo nhận lấy và cắn, “Ôi, ngọt thật đấy… Thôi nào, đừng có làm cái điệu bộ cũ rích ấy nữa, làm gì có ai sinh ra đã biết hết tất cả đâu, cậu vào đây còn chưa được một tháng cơ mà”.
Vi Tinh nhếch môi, cười mà mặt vẫn ủ dột khổ sở, “Nói thật nhé, những gì gần đây tớ chịu đựng, còn nhiều hơn cả hai mươi lăm năm trước cộng lại ấy! Giờ tớ mỗi ngày tỉnh dậy, lại cảm thấy như trong lòng đang đeo một cục chì vậy, vừa cứng vừa tắc vừa nặng! Đi làm mà chẳng khác gì ra pháp trường!”.
“Ha ha”, Á Quân cười phá lên, với tay lấy khăn giấy lau miệng đáp, “Cậu thật sự đâu cần như thế, chỉ là một công việc thôi mà, thích thì làm, không thích thì nghỉ cho khỏe! Thêm nữa cái cô Amy đó vốn đã lắm chuyện, không có việc gì cũng phải bới bèo ra bọ, cô ta nói gì cậu, cậu cứ bỏ ngoài tai là được!”, Á Quân bĩu môi vẻ xem thường.
Vi Tinh bật cười, từ khi đến công ty BM, ngoài việc quen được người bạn là Á Quân ra, những việc khác chẳng việc gì suôn sẻ c