Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2648 lượt.

kính đen, "Tớ thấy rất hay đấy chứ!". Đào Hương gửi lại hình mặt mồ hôi đầm đìa, "Mễ Dương không tức à?". Vi Tinh bên này cười ha ha gõ trả lời, "Cậu ấy không tức, cậu ấy đổi status MSN của mình thành Giang Sơn là đồ heo hôi thối xấu xa rồi!", Đào Hương chỉ gửi lại một từ "Phì!".
"Hai cậu cũng thật là...", Đào Hương lại thêm một câu, "Được rồi, tớ bảo này, lần trước đã hẹn cuối tuần này đi hát đấu còn gì, có thể chọn vào chủ nhật được không, tớ phải tham gia một hội nghị, là khách hàng giới thiệu, nói về xu hướng thịnh hành sang năm, xin lỗi nhé", Đào Hương gửi kèm mặt đỏ hồng hồng. Vi Tinh nhanh như chớp cành cạch trả lời, "Không sao, vừa hay thứ bảy tớ phải đi Trường Thành cùng Mễ Dương, cơ quan cậu ấy tổ chức, cho mang theo người nhà, Mễ Dương bảo nhà cậu ấy không ai đi!".
"Hả? Chẳng phải cậu không thích leo núi sao?", Đào Hương hỏi. Vi Tinh đáp, "Đúng là không thích, tớ thích là thích bữa tiệc toàn cá hồi buổi trưa hôm ấy cơ, hi hi!". Đào Hương gửi biểu tượng bó tay, "Phụ nữ vì miếng ăn mà bán thân, thế cậu tính là "người nhà" rồi chứ gì?". Đào Hương cố tình cho hai chữ "người nhà" vào trong nháy nháy. Vi Tinh liến thoắng trả lời, "Người nhà thì sao, tớ lớn hơn cậu ấy, đại tỷ cũng là người nhà còn gì, tuy không phải ruột già, cơ quan cậu ấy định xét nghiệm máu rồi mới cho lên xe nữa chắc?"
Nhìn dòng chữ nhấp nháy trên màn hình, Đào Hương ngồi trước máy tính lẩm bẩm, "Mễ Dương, đường còn dài lắm...". Đào Hương thông minh mẫn cảm vẫn luôn cảm thấy giữa Vi Tinh và Mễ Dương có một loại trường khí mà người khác không xen vào được, tình thân, tình bạn hay tình gì khác khó nói rõ được, tóm lại là rất sâu sắc. Đừng chỉ nhìn hai người thường ngày cứ gặp mặt là chí chóe, nếu thật sự xảy ra chuyện gì....
Đào Hương buồn cười lắc lắc đầu đang định gõ chữ tiếp, thì thấy Vi Tinh gõ ra một hàng, "Boss đang réo, lướt tí đã nhá!". Vi Tinh bên này nhanh chóng gõ chữ rồi quay sang hỏi Á Quân, "Ông anh rể nào tìm tớ thế?", Á Quân đáp, "Anh rể cả!", "Ờ, tớ biết có chuyện gì rồi", Vi Tinh rút một tờ giấy trong tập tài liệu ra, "Thế tớ đi trước đã nhé, à phải rồi, chỗ tớ có ít táo đỏ, cậu rửa rồi ăn trước đi, ở...".
Cô còn chưa nói hết đã thấy Á Quân lấy tay ra hiệu OK, "Biết rồi!", rồi quay sang lục túi xách của mình lôi bịch táo đỏ trong túi nilon ra, Vi Tinh làm điệu bộ bó tay, cô ấy biết thật mới sợ chứ.
Trong TEAM của Vi Tinh có hai người tên Jeff, một là đại boss tuyến ba người Ý, một là boss tuyến hai người Singapore, để phân biệt hai người họ, mọi người căn cứ theo âm đọc giống nhau mà chia ra thành anh rể cả, anh rể thứ.
Tới trước gian ngăn kính của boss, Vi Tinh sửa sang lại đầu tóc, rồi gõ cửa, "Mời vào!", một giọng nói là lạ vang lên. Vi Tinh mỉm cười, tiếng Trung của anh rể cả không tốt lắm, nhưng rất thích nói, dễ gần hơn anh rể thứ rõ ràng biết tiếng Trung nhưng không thèm nói kia nhiều.
Vào phòng rồi Vi Tinh đặt bản báo cáo lên trước, anh rể cả lướt qua những trọng điểm, rất hài lòng, không ngớt khen ngợi và cảm ơn Vi Tinh. Người ngoại quốc có điểm này là không chê vào đâu được, chỉ cần anh chăm chỉ làm việc, họ không bao giờ tiếc những lời cảm ơn và khen ngợi, tuy toàn những lời không có nội dung thực chất gì, nhưng vẫn khiến bạn cảm thấy vui sướng.
Luôn làm việc trong tình trạng khá là ức chế nên Vi Tinh cũng khoái được khen như thế, bất luận là thật hay giả, thời hiệu ngắn ngủi cỡ nào, thỉnh thoảng thỏa mãn lòng hư vinh của mình một chút cũng là cần thiết. Không thể không công nhận hoàn cảnh làm con người thay đổi, Vi Tinh tới làm việc ở công ty BM cũng năm tháng rồi, tuy trình độ tiếng Anh của cô không cao, nhưng so với chính cô của năm tháng trước, cũng đã là một trời một vực rồi.
Trung Anh lẫn lộn cùng anh rể cả bàn công việc xong, không biết vì sao anh chàng người Ý trong tâm trạng rất cao hứng lại lôi ra một món đồ, nói là của một người bạn tìm mua được ở chợ đồ cũ tặng anh. Vi Tinh dù sao cũng nghe ra ba chữ Phan Gia Viên, nghĩ bụng chắc là đồ cổ gì rồi, có điều nhất định là hàng nhái, để lừa người nước ngoài.
Nhưng dù có cho cô nghĩ cả vạn lần, cô cũng không nghĩ thứ đồ ấy lại có thể xuất hiện trước mắt mình, "Để Fruits, đẹp!", anh rể lớn vô cùng tâm đắc bày ra cho Vi Tinh xem. Vi Tinh chớp chớp mắt, để chắc chắn mình không phải hoa mắt vì làm execl quá nhiều, một thứ mà khi cô còn nhỏ hầu như nhà nào cũng có, một loại ống nhổ cỡ lớn dùng để tiểu đêm đang vênh vang chễm chệ trên bàn của anh rể cả.
Vi Tinh trố mắt ra nhìn hồi lâu, phải nói thêm là cái ống nhổ này cũng thật sự có khả năng ra đời vào niên đại đó, ngoài cái hình uyên ương nghịch nước trên đó, còn có cả một chữ song hỷ to tướng đỏ chói. Có người nói người Ý là người biết thể hiện cảm xúc nhất thế giới, đủ kiểu nháy mắt ra hiệu của anh rể cả hiện tại rõ ràng là đang nói, thế nào, thứ đồ này rất đẹp phải không, đừng có tiếc những lời khen ngợi đấy.
Đừng nói dùng tiếng Anh, kể cả dùng tiếng Trung, Vi Tinh cũng không biết phải giải thích thế nào với anh ta về công dụng thực tế của món đồ này, phải rồi, vừ