Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2405 lượt.
a nãy anh tây này nói gì nhỉ, để Fruits? Vi Tinh nghĩ bụng mình không nghe nhầm đấy chứ, nghĩa là hoa quả đúng không, anh chàng này định lấy đó làm giỏ đựng hoa quả? Ôi chu choa mẹ ơi!
Muốn cười mà không dám cười lại không biết phải giải thích thế nào, mặt Vi Tinh nhất thời méo xẹo, anh rể cả nhún nhún vai, nhìn cô vẻ khó hiểu. Vi Tinh thật sự không còn cách nào khác đành ấp a ấp úng dùng tiếng Trung thuyết minh một cách đơn giản về công dụng của món đồ, anh chàng người Ý mới chỉ hiểu biết lơ mơ về văn hóa Trung Quốc, mà không, phải nói là cực kỳ lơ tơ mơ mới đúng, nghe xong thành ra mù tịt toàn tập.
"Pee?!"[2'>, anh chàng liên tục lắc đầu thể hiện không tin, thứ đồ được vẽ đẹp thế này sao có thể là bô tiểu. Anh lại chỉ chữ song hỷ to tướng màu đỏ, biểu đạt Trung Anh lẫn lộn, anh hiểu rằng chữ này ở Trung Quốc có nghĩa là rất vui mừng, một chữ hỷ là Happy, hai chữ hỷ chính là Happy gấp đôi, tại sao người Trung Quốc đi tiểu lại thấy Happy gấp đôi?!
[2'> Đi tiểu?
Vi Tinh ....
"Về rồi à", Á Quân hất hàm với Vi Tinh, miệng còn ngậm quả táo đỏ tươi, Vi Tinh vẻ mặt vốn đã kỳ quái chợt sững lại, cô trông thấy Liêu Mỹ đáng lẽ ra đã đi công tác đang ngồi trên ghế của mình, thấy Vi Tinh quay về, cô đứng dậy nói với Á Quân, "Cứ thế nhé, túm lại là Project này vào tay tớ rồi, cậu giúp tớ chỉnh sửa lại một chút nhé". "OK!", Á Quân giơ tay ra hiệu không thành vấn đề.
Liêu Mỹ lúc đi ngang qua Vi Tinh chớp chớp mắt, "Cám ơn táo của cậu nhé!", vừa nói vừa cắn sột một miếng, Vi Tinh cười, "Đừng khách sáo, cậu lấy thêm vài quả đi, không phải cậu nói đi công tác sao?". Liêu Mỹ cười, "Tớ ăn mấy quả rồi, không đặt được vé máy bay nên đổi ngày, tớ đi họp đã nhé, bye", cô miệng nói chân bước về phía phòng họp.
Vi Tinh ngồi lại vào chỗ của mình, Á Quân hỏi, "Sao đi lâu thế, anh rể cả lại lôi cậu vào luyện tiếng Trung à?". Nhắc đến lại nhớ, Vi Tinh liền phá lên cười, vừa nói vừa làm động tác minh họa kể lại chuyện vừa xảy ra, làm Á Quân cười đến phát ho, tới tận lúc Amy đi ngang qua cô mới thôi cười, trợn mắt lên, trợn mắt đọ với mắt trợn.
Vừa thấy đôi tử thù lại luyện đòn giết người bằng mắt, Vi Tinh nhấc mép chỉnh tầm nhìn trở về máy tính của mình, bỗng nhiên phát hiện màn hình đang sáng, cửa sổ MSN hiển thị lời nhắn của Đào Hương, "Tớ có chút việc out trước đây, mai cậu phải cố lên, là người nhà, đừng có để Mễ Dương mất mặt trước anh em cảnh sát khác đấy! Liên lạc sau nhé!".
"Xí!", Vi Tinh hừ mũi một cái cười, cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Sau một hồi tối tăm mặt mũi, bỗng nghe tiếng Á Quân cảm khái như đang ngâm thơ đằng sau, "A, cuối cùng cũng hết giờ rối rồi rồi ~". Lúc ấy Vi Tinh mới nhận ra đã sáu giờ rồi, cô ngẩng đầu bóp bóp cái cổ đã cứng đờ, nghĩ lại thấy việc của mình làm cũng tương đối rồi, cũng thu dọn đồ đạc tắt máy tính chuẩn bị về.
"Về cùng không", Á Quân xoay ghế lại gần hỏi, Vi Tinh lắc lắc đầu, "Tớ đi xe đạp mà, cậu quên rồi à!". "Ờ, phải rồi, mà tớ bảo này, cậu không định đi xe đạp về nhà thật đấy chứ, hưởng ứng lời kêu gọi vận động là khỏe mạnh của công ty thế có hơi quá đấy!", Á Quân nói. "Cứ coi như là giảm béo đi", Vi Tinh cười khì khì, nhìn vẻ chán chả buồn nói của Á Quân, cô chỉ đồng hồ, "Thôi nào, cậu còn không về đi, lớp Yo-ga của cậu một buổi những 300 tệ, đến muộn một phút là coi như mất toi 5 tệ đấy nhá!".
Á Quân nhìn đồng hồ, vội vàng thu dọn đồ rồi phi ra ngoài, miệng còn không quên ới lại, "Thế tớ đi trước đã, cậu cứ từ từ thôi, đừng để mai thời báo Kinh Hoa lại đăng tin, thiếu nữ XXX rạng sáng đạp xe ngã chết ở đường vành đai 5, nghi ngờ là do lao động quá sức mà chết ~", "Nói gì thế hả!", Vi Tinh túm lấy tập tài liệu ra vẻ định ném, Á Quân cười the thé rồi nhanh chân quẹt thẻ đẩy cửa kính chạy.
Vi Tinh cười giễu, thu dọn đồ của mình rồi cũng ra về, lúc đến thang máy thì thang máy đang chuẩn bị đóng lại, cô vội chạy lên mấy bước, "Chờ một chút!", nhưng khi tới nơi, thang máy vẫn đóng lại, trong đó hình như cũng không ít người,Vi Tinh chỉ nghe có tiếng rất giống giọng Liêu Mỹ vọng ra, "Ừ nhé, vậy mai gặp". Đợi thang máy lúc đi và về ở tòa nhà văn phòng thực sự là một cơn ác mộng, Vi Tinh ở tầng hai mươi đợi cả mười mấy phút mới cố kiết len vào được một thang máy. Hôm nay là thứ sáu, ngày ăn mặc tự do ở công ty BM, cho nên các nam thanh nữ tú thường ngày xiêm áo chỉnh tề nay hầu hết đều mặc đồ thoải mái. Vi Tinh từ đầu đến cuối cố gắng nghiêng đầu một cách tự nhiên nhất có thể, để tránh vợt cầu lông của ông anh bên cạnh chọc vào mắt mình.
Không biết có phải vì đến cuối tuần mà mọi người đều rất chi là phấn khởi hay không, trong thang máy đủ loại mùi nước hoa trộn lẫn thì chớ, lại cộng thêm sức nóng và mồ hôi của bao nhiêu người - bốc lên, Vi Tinh bỗng thấy hơi nghẹt thở, nghĩ bụng người ta nói bản thân nước hoa là hôi, xem ra là thật!
Ra khỏi tòa nhà văn phòng, Vi Tinh trước tiên làm một hơi hít thở sâu, giờ là tháng Chín, là khoảng thời tiết đẹp nhất trong năm của Bắc Kinh. Tiết trời mát mẻ, bầu trời xanh cao trong vắt, mây trắng lưa thưa phản chiếu r