XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2649 lượt.

rong ngân hàng mình, về sau an ủi chút là được. Nhìn Hà Ninh nước mắt lưng tròng, Giang Sơn thấy rất bất bình, nhưng anh cũng hiểu lẽ đời là thế, hai chữ “chính nghĩa” không thể giải quyết được tất cả.
Nhưng điều mà mọi người không ai ngờ tới, là vị khách kia trước lúc ra về bị Hà Ninh gọi lại, mọi người đều nghĩ cô không can tâm chịu ấm ức, trái lại Hà Ninh đưa cho cậu bé con ông khách một miếng dán vết thương. Lúc này mọi người mới nhận ra, cậu bé nghịch ngợm không biết quệt rách cả lòng bàn tay từ lúc nào, rơm rớm máu, bố cậu cũng không hề hay biết.
Người khách đó ngượng ngùng đi mất, tổng giám đốc ngân hàng khen ngợi Hà Ninh mấy câu, dặn dò Giang Sơn thưởng ngoài cho cô 500 tệ rồi đi. Hà Ninh không phản ứng gì nhiều, tiếp tục làm việc của mình. Cứ thế, dần dần, từng chút từng chút một, Giang Sơn phát hiện ra cô gái này có rất nhiều ưu điểm, đặc biệt là vô cùng chu đáo dịu hiền, so với những cô gái khéo ăn khéo nói, học cao biết rộng xung quanh, đặc điểm này của Hà Ninh càng trở nên thu hút.
“Cậu biết không? Đại Mễ, gái xinh mình gặp nhiều rồi, nhưng chưa có ai khiến tớ có cảm giác muốn đứng ra bảo vệ như cô ấy… Cậu đừng cười giờ tớ thì nhiệt tình, cô ấy lại lạnh nhạt, cậu không biết đâu, cô ấy nghỉ việc rồi, chính là vì ngân hàng có người nói này nói nọ, tớ biết cô ấy không muốn làm ảnh hưởng đến tớ, cô ấy thật sự là một cô gái vô cùng lương thiện…”.
Những lời của Giang Sơn cứ lởn vởn mãi trong đầu Mễ Dương, anh buồn bực đẩy kính cửa sổ xe buýt ra hóng gió…






Có Vẻ Như Thông Suốt Rồi (2)
"Đại Mễ, Chu Lượng! Hai cậu lát nữa xử lý vụ mới tiếp nhận đi nhé, người ta còn đang đợi kia kìa", đồn trưởng Ngưu đột ngột lên tiếng khiến Mễ Dương đang cắm đầu vào máy tính giật nảy mình, anh vội vã ngẩng đầu lên mới hay đồn trưởng Ngưu đã đứng cạnh mình từ bao giờ, một tay bê chai nước ông vẫn thường uống, tay kia cầm tờ giấy nghiêng đầu nhìn màn hình.
Mễ Dương chột dạ, suýt giơ tay bấm tắt luôn màn hình, anh theo phản xạ đứng lên che khuất tầm nhìn của đồn trưởng Ngưu, đón lấy biên bản tiếp nhận, "Vâng, em đi ngay đây!". Đồn trưởng Ngưu gật gật đầu vỗ mạnh vào vai Mễ Dương một cái, "Khá lắm", Mễ Dương ngây ra, "Hả?" nghĩ bụng khá lắm cái gì ạ?
Đội trưởng Ngưu xoay người nói với Chu Lượng ngồi bàn đối diện với Mễ Dương, "Tôi vẫn thường nói, đối với công việc, cậu để tâm đến nó thì không lúc nào là không có việc, xem Mễ Dương kìa, khó khăn lắm mới có hai ngày rảnh rang một chút, không có việc bận, người ta còn chủ động tìm hiểu đăng ký nhân khẩu của người ngoại tỉnh, thế nghĩa là sao? Đó là thái độ làm việc, chúng ta cần phải phòng bệnh hơn chữa bệnh, chứ không thể mất bò mới lo làm chuồng!".
Đồn trưởng Ngưu vừa dạo quanh vừa chỉ đạo giang sơn bỗng căn vặn, "Chu Lượng, tiểu tử cậu nhéch mép cái gì hả, cậu tưởng cậu nhét điện thoại dưới tập hồ sơ là tôi không thấy đấy hử?!". Đồn trưởng Ngưu một phát lật tung điện thoại Chu Lượng đang giấu giấu diếm diếm ra, cúi đầu nhìn, "Hừm, có mỗi cái trò sâu ăn đậu này mà cũng khiến cậu chơi hăng hái thế sao, nước miếng sắp rớt cả ra ngoài rồi kìa!".
Mễ Dương nhìn cậu bé đứng ngoài cửa, cậu đang tha thiết nhìn con mèo, trên mặt hiện rõ sự không nỡ. Nhưng mẹ cậu ta rõ ràng là chỉ tập trung chú ý tranh cãi với chủ tiệm, căn bản không hề quan tâm đến cảm xúc của đứa con, Mễ Dương thở dài trong lòng.
Đồng chí Chu Lượng trước giờ vẫn thương hoa tiếc ngọc, lại biết được nguyên nhân thật sự của vụ việc, nhìn cô gái nước mắt ngắn dài bị một bà chị già hiếp đáp, anh bước đến nhân danh chính nghĩa ra tay giúp đỡ. "Cô này, mèo con trai cô cũng đã chơi hơn một tháng rồi đúng không, còn cả công việc kinh doanh của tiệm cả buổi chiều cũng bị cô làm loạn cả lên rồi, cô xem...". Nhìn Chu Lượng điều đình hòa giải ngoài kia, Mễ Dương cũng đứng bên cảnh giới, đề phòng cô kia trở mặt, túm lấy làm cỏ cả con cá béo Chu Lượng, ấy là bài học kinh nghiệm tàn khốc.
Một lúc sau bỗng thấy trong tay âm ấm, Mễ Dương cúi đầu nhìn, con mèo cụp tai mà tai không cụp kia không biết cọ vào tay từ lúc nào, thư giãn, thoải mái tựa vào anh. Cái đầu vừa tròn vừa to so với người nom rõ tức cười, đôi mắt màu nâu đậm có pha chút xanh, đang nhìn anh vừa tin cậy vừa nịnh nọt.
Mễ Dương bỗng cảm thấy cái đầu tròn to và cặp mắt tròn xoe của con mèo rất giống một người, anh bật cười khúc khích...
"Uhmm...", cuối cùng cũng làm xong bảng báo cáo đánh giá tiêu thụ quý, Vi Tinh vươn vai một cái thật dài, dụi mắt định uống ngụm nước, thì phát hiện MSN ở góc phải màn hình đang nhấp nháy, cô vội mở ra xem. Là Đào Hương hỏi cô, "Có ở đó không?", Vi Tinh trả lời, "Có đây, cậu còn đó không? Sorry nhá, vừa rồi làm bá cáo mụ cả người nên không trông thấy!".
Đào Hương lập tức hồi âm một hình mặt cười, "Không sao, à phải rồi, chẳng phải cậu tha thứ cho Mễ Dương rồi còn gì, sao vẫn để status thế kia?". Vi Tinh nhìn lại status của mình: Mễ Dương là đồ heo hôi thối xấu xa! Cô không nhịn được cười, gửi đi một mặt cười đắc ý đeo