Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.
rôi.
Miệng khô muốn chết, cô ngại về chỗ ngồi lấy cốc nước, liền ra phòng nước gần đó cầm cốc giấy lấy nước. Vừa bước tới phòng in cạnh đó, Vi tinh ngước nhin, phát hiện Amy và anh rể thứ đều đang trong phòng nước, cô theo phản xạ thu chân lại. Hai người đều không phải thứ tốt đẹp gì, Vi Tinh chẳng muốn ở cùng một phòng với họ.
Lúc quay người định lánh đi, cô trợn mắt khi thấy anh rể thứ vỗ mông Amy một cái, Vi Tinh cảm thấy mông mình cứ như vừa bị bàn là dí vào, suýt nữa nhảy dựng cả lên. Vừa thấy Amy nũng nịu một câu gì đó rồi toan bước ra, Vi Tinh cắm đầu chạy, đợi sau khi cô trấn tĩnh lại, mới nhận ra mình đang ở trong nhà vệ sinh.
Thêm một lúc nữa, Vi Tinh cảm thấy mình đã hoàn toàn trấn tĩnh lại, mới ra khỏi nhà vệ sinh, nước cũng không uống, về thẳng phòng làm việc của Jeff. Vừa mở cửa, “Ivy cô đi đâu thế, cả nửa ngày trời mới về?”. Amy trợn mắt nhìn cô, rồi lại ngoái đầu sang anh rể cả yểu điệu cười nói, “Is it Ok?”. Vi Tinh lúc này mới nhận ra anh rể cả đã đi họp về.
Anh rể cả không ngớt lời cảm ơn, làm cô phải vất vả, rồi lần lượt chỉ ra mấy lỗi sai nhỏ trong đó, Vi Tinh cứ thế nhìn Amy mặt không biến sắc thản nhiên như không nói, đấy là do Ivy làm, có điều không sao, em sửa một chút là xong ngay”. Vi Tinh cảm thấy mặt mình nóng tan đến độ nướng bánh được, làm người sao có thể vô sỉ như thế chứ! Anh rể chớp chớp mắt nhìn Vi Tinh, rất khóe léo nói, xem ra tình trạng cô hôm nay không được tốt cho lắm. Vi Tinh không nhịn nổi nữa buông một câu, “Vâng, chỗ sai đều là do tôi làm! Phần đúng thì đều là của Amy!”.
Anh rể cả không hiều đầu đuôi thế nào, Amy hằn học trừng mắt với Vi Tinh, rồi vội vàng nói mấy câu đổi chủ đề. Vi Tinh cũng không thèm quan tâm, quay người định đi, song anh rể cả gọi cô lại, đưa cho một bịch to sô cô la, chắc cũng phải tầm trăm viên. Anh lắp ba lắp bắp nói bằng tiếng Trung, đây là anh mang sang sau kỳ nghỉ ở Ý, cảm ơn sự giúp đỡ lần này của Vi Tinh, bảo cô mang về ăn, Amy thì anh tặng một cái khăn lụa để cảm ơn, anh cũng biết Amy không ăn sô cô la.
Vi Tinh khách sáo nói, “Nhiều thế này, tôi ăn không hết, lấy hai viên là được rồi!”, anh rể cả xua tay lia lại, “Cho cô đấy, cho cô đấy, cũng được à, mọi người, tất cả mọi người!”. Anh làm động tác ăn, nhìn điệu bộ chân thành của anh, Vi Tinh cười tươi nhận lấy. Làm xong mấy văn bản, Vi Tinh ôm bọc sô cô la to tướng đi về, không thèm nhìn Amy lấy một cái, về chỗ ngồi tiện tay ném bọc sô cô la vào ngăn kéo, vớ lấy cốc bắt đầu ừng ực tu nước cho thỏa cơn khát cháy.
Á Quân bước tới, thấy Vi Tinh mặt đỏ tưng bừng, bèn vỗ vai Vi tinh khẽ hỏi, “Sao đi lâu thế, chỗ lễ tân vừa điện thoại nói câu có bưu kiện chuyển phát nhanh, tớ đang định đi lấy hộ cậu đây”.
Amy đứng trong phòng nhìn quanh tứ phía, lại nhìn lên bàn Vi Tinh, rồi hỏi, “Ơ, sô cô la đâu?”, giọng cô ta không cao không thấp, nhưng ai ai cũng có thể nghe thấy. Một nhân viên kinh doanh không rõ lý do, “Sô cô là nào cơ?”, “À, Ivy, Jeff rõ ràng nói sô cô la anh mang về sau kỳ nghỉ cho mọi người cùng ăn, tất cả mọi người, cô không phải… cần giúp đỡ sao?”. Cô ta nhún nhún vui nửa cười nửa không nói.
Khu văn phòng vốn rất yên tĩnh, tuy không có ai nhìn Vi tinh, song Vi Tinh cảm thấy như bị người ta lột trần ra vậy, vừa bối rối vừa phẫn nộ. Cô giận tới run cả tay, Jeff rõ ràng là nói cho mình, Amy lại ra đây trích dẫn cắt xén, hiển nhiên là đang báo thù chuyện mình “bất kính” khi nãy. Nhưng giờ mà lôi túi sô cô la trong ngăn kéo ra, mọi người sẽ nhìn mình thế nào đây.
Đầu Vi Tinh ong ong, cô bỗng nhìn Amy cười, đường đường chính chính lôi bọc sô cô la từ trong ngăn kéo ra, lớn tiếng, “Tôi đang định đi lấy bưu kiện chuyển phát nhanh, vốn định nhờ Á Quân giúp, giờ cô đã có lòng tới giúp, vậy phiền cô chia cho mọi người nhé, đúng rồi, cô vừa nói Jeff bảo tất cả mọi người cùng ăn, đúng lúc hôm nay cuối quý, bộ phận kinh doanh đều ở nhà, cảm ơn vì sự giúp đỡ!”. Vi Tinh mỉm cười đặt túi sô cô la nặng trịch vào tay Amy, rồi thong thả bước ra bàn lễ tân, để lại Amy chôn chân tại chỗ.
Trong lòng Vi đại tiểu thư chuyến này mới đã làm sao, cô tưởng chỉ cô biến nói lươn nói lẹo hay sao? Anh rể cả là giám đốc kinh doanh của khu vực Trung Hoa đại lục, dưới quyền có cả 180 người, hay nhất là, do không ngừng tuyển nhân viên, chỗ làm việc không dễ tập trung, đại số dành tản mác ngồi đủ các nơi ở các tầng khác nhau, mỗi lần gửi văn bản đi tìm người đến là khổ, vụ này thì Vi Tinh có trải nghiệm sâu sắc lắm rồi, cho cô ta chạy tới chết luôn!!! Dù sao một việc là đắc tội, thêm một việc nữa vẫn là đắc tội chứ không phải là phạm tội!
Đợi đến lúc Vi Tinh tâm trạng khoan khoái đi lấy bưu kiện chuyển phát nhanh về, thấy Amy đang nhởn nhơ ngồi ở chỗ Liêu Mỹ nói cười với Liêu Mỹ hình như cũng mới tới, còn cả một nhân viên kinh doanh nam cũng đứng bên nịnh nọt, Vi Tinh ngẩn ra. Thấy Vi Tinh về, Liêu Mỹ giơ tay vẫy vẫy, Amy thì làm ra vẻ như không nhìn thấy cô, Vi Tinh chỉ nhìn Liêu Mỹ cười cười rồi về chỗ của mình, bụng nghĩ Liêu Mỹ hôm này trông hình như cực kỳ, nói thế nào nhỉ, dạ