Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2394 lượt.
? Làm con sợ hết cả hồn, cứ toàn nói quá lên thế! Vậy mẹ vẫn đi họp lớp chứ gì? Vâng, được rồi, mẹ đi đường cẩn thận đấy, vâng, giúp con hôn Triết Triết nhé! Bye”. Liêu Mỹ với Á Quân bên cạnh tự giác im bặt, Á Quân còn giơ tay kéo tay Vi Tinh, tránh để cô mải nghe điện thoại mà đâm đầu vào cây.
“Sao thế, bác gái xảy ra chuyện à?”. Á Quân tính hấp tấp, thấy Vi Tinh cúp máy liền hỏi. “Không có gì nghiêm trọng cả, huyết áp mẹ tớ không được tốt lắm, vừa rồi ở nhà nhặt rau, bất ngờ tăng cao rồi đau đầu, ngã xuống so pha, làm con mèo nhà tớ hết hồn, cứ miao miao chạy quanh mẹ tớ, còn liều mạng ra cào cửa, sứt hết cả móng, xem chừng định chạy ra ngoài tìm người cứu mẹ tớ, làm mẹ tớ cảm động chết đi được, thế nên gọi điện thoại cho tớ, bảo sao con mèo bé xíu lại có tình người đến thế, hơn tớ gấp bội phần!”. Nói xong câu cuối Vi Tinh bĩu môi tận đến mang tai.
Á Quân và Liêu Mỹ cùng phá lên cười, Liêu Mỹ hỏi quan tâm, “Bệnh huyết áp của bác gái có nghiêm trọng không?”, “Không sao, bệnh cũ ấy mà, thường xuyên uống thuốc là được, thế mà vẫn nhất quyết đòi đi tham gia họp lớp cấp 1 gì gì ấy, cản cũng không cản nổi”, Vi Tinh cười lắc lắc đầu. Ba người thong dong về công ty, vừa vào cửa đã chạm trán Amy, cô ta đang cầm laptop theo sau anh rể thứ và một giám đốc dự án, vừa trông thấy Vi Tinh đã trợn mắt. Á Quân ghé tai Vi Tinh nói, “Kỳ Hiểu Lam chuyến này hận cậu tới xương tủy rồi, cẩn thận chút”. Vi tinh chỉ biết gượng cười, bản thân cô thật sự không cố ý, chỉ là nhất thời hoa mắt thôi mà.
Về chỗ ngồi, Á Quân lập tức bắt đầu bận túi bụi, lên cửa hàng hiệu trên tao bao mua quần áo, nào váy, nào giày, đề là những thứ cô nhăm nhe từ lâu, mà mãi không dám mua, giờ cô mắt cũng không thèm chớp bấm mua lia lịa. Tiếp đó lại gọi điện cho viện thẩm mỹ hẹn lịch làm tóc, Vi Tinh trêu cậu cũng sốt ruột sớm quá đấy, tận thứ bảy cơ mà, hôm nay mới có thứ hai! Á Quân đáp cậu thì hiểu cái gì chứ, lúc mới uốn tóc xong trông ngố lắm, phải gội rồi sấy qua một lần trong mới tự nhiêu, thứ hai tạo kiểu, đến thứ bảy là vừa đẹp!
Đang thao thao bất tuyệt, điện thoại của Á Quân bỗng đỗ chuông, cô vừa xem đã chau mày, vẻ không muốn nghe. Tiếng điện thoại cứ tinh tinh tang tang hát đến đau cả đầu, những đồng nghiệp khác xung quanh cũng ngẩng đầu lên nhìn cô, Á Quân không còn cách nào khác đành phải nhận, vẻ mặt thì cực kỳ khiên cưỡng, miệng lại rất khách sao, “Bác Ngô ạ, cháu xin lỗi, cháu vừa ở nhà vệ sinh ra”.
Vừa nghe tới bác Ngô, Vi Tinh liền hiểu ngay vì sao Á Quân lại không cam tâm như thế, cô làm vẻ mặt đồng tình. Á Quân rõ ràng không muốn để đồng nghiệp khác nghe thấy cuộc gọi này, lè lưỡi làm mặt xấu với Vi Tinh, rồi đứng dậy đi về phía phòng trà nước. Vi Tinh lúc trước từng nghe cô kể, bác Ngô này là bạn học cấp 2 của mẹ Á Quân, hai người chơi rất thân. Một là do cá tính, hai là chịu sự ủy thác của bà bạn cũ là mẹ Á Quân, từ sau khi Á Quân với anh chàng kia chia tay, bác Ngô này không ngừng giới thiệu đối tượng của cô.
Bác này đánh đâu thua đó, càng thua càng hăng, thề quyết gả cho được tiểu thư Á Quân đi mới chịu thôi, dù gì người ta cũng là có ý tốt, khi ấy Á Quân vẫn chưa quen Tạ Quân, bèn nghĩ thôi thì trông cả vào số phận. Mà kể cũng lạ, những anh chàng mà bác Ngô giới thiệu cho cô không có anh nào nhìn lọt mắt. Bữa trước xem Binh sĩ đột kích, Á Quân liền học theo khẩu hiệu của lão Bạch trong phim nói, bác Ngô này đáng được phong là Cương Thất Liên[3'> trong các bà mối!
[3'>: Cương Thất Liên: một nhân vật trong phim Binh sĩ đột kíchvới câu khẩu hiệu “Không từ bỏ, không bỏ cuộc”.
Nghĩ tới đây, Vi Tinh không nhịn được bật cười, nhưng sau đó thì cô không cười nổi nữa, mở khóa bảo vệ màn hình liền thấy hòm thư đỏ rực, nhắc có Email chưa đọc, mà còn đều là của Amy gửi. Vừa mở ra xem, bà nó chứ! Vi Tinh không kìm được chửi thề, đây hai năm rõ mười là trả thù mà, bao nhiêu bảng biểu thế này gửi hết cho mình làm, song đáng hận nhất là, cô ta còn lần lượt cc cho các sếp khác nhau. Làm thế mỗi sếp nhìn thấy thư đều sẽ tưởng rằng, của mình được ưu tiên nhất, hôm nay nhất định có thể làm xong.
Vi Tinh tức đến độ ghê hết cả chân răng, con chuột bị cô di kêu ken két, chỉ hận không thể ngay lập tức xong đi tìm Amy túm lại mà trút bực một trận!
Bên này Á Quân trong phòng trà nước cũng đang thở vắn than dài nghịch nước cạnh bể, vừa rồi Liêu Mỹ vào pha cà phê có nghe được một chút nội dung cuộc điện thoại của cô, bèn cười nói, “Không muốn đi thì đừng đi nữa”. Á Quân mặt buồn rười rượi đáp, “Lần này lại là cháu ruột của người giới thiệu cơ, sao mà không đi được chứ, ôi mẹ ơi là mẹ, con đến chết mất thôi ~!”. Cô kêu thảm thiết, tuyệt vọng trở về. Liêu Mỹ cười cười, bước theo ra.
Về chỗ ngồi, đã thấy Vi Tinh mặt đỏ phừng phừng, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn máy tính. Á Quân tuy khổ sở trong lòng song vẫn nhoài qua tấm chắn hỏi, “Cậu lại sao thế?”. Vi Tinh tức đến líu cả lưỡi, không đợi cô nói hết, Á Quân cười khinh bỉ, “Nó mà không làm thế thì không còn là nó nữa rồi!”. Liêu Mỹ từ đầu vẫn im không lên tiếng, lúc này m