Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2407 lượt.

bố vẫn bình thường, vẫn cái vẻ ôn tồn nhã nhặn, Mễ Dương chợt nhớ ra, bố mẹ hình như rất ít khi nhắc đến chuyện trước đây. Anh chỉ biết bố từng hưởng ứng lời kêu gọi, lên núi xuống thôn, chỉ ở vùng Đông Bắc, mẹ anh thì vì là con độc nhất nên ở lại thành phố.
“Con trai, còn ngây ra đó làm gì, mau lên nào, đi thay đồ, rửa tay rồi ăn cơm! Không phải con thích ăn cá kho nhất sao, hôm nay bố con đích thân xuống bếp đấy! Con rửa cả mặt đi, vết xước kia là thế nào hả?”, bà Mễ đưa tay định sờ. “Không sao”, Mễ Dương cười khì tránh, anh cởi áo khoác tiện tay để trên so pha rồi vào nhà vệ sinh, Gulit cũng tung tăng chạy theo.
Bà Mễ cầm áo khoác lên bắt đầu phủi bụi, miệng còn không ngớt, “Xem đất đầy cả người này, Thế vận hội Bắc Kinh tới nơi rồi, sao không khí vẫn tệ thế này, lề mê đến bao giờ chứ?”. Bà Mễ phát hiện trên áo có vết bẩn, đang sờ sờ, tình cờ phát hiện ở túi trong áo khoác con trai lộ ra một tờ giấy, bà Mễ theo phản xạ có điều kiện nhìn ngó bốn xung quanh.
Trong nhà vệ sinh vẫn vang tiếng nước chảy, rõ ràng Mễ Dương đang rửa mặt mũi chân tay, chồng cũng đang bận trong bếp, bà Mễ thoáng do dự. Bà nghĩ bụng, nếu là liên quan đến Vi Tinh, mình đương nhiên phải xem, biết mình biết người mới có thể bách chiến bách thắng mà, mình cũng hỉ muốn tốt cho con trai thôi! Nếu là thứ khác, nhanh chóng nhét trả lại là được!
Lát nữa chồng và con trai đều ra rồi, không thể để lỡ cơ hội này, bà Mễ cắn môi nhẹ nhành lôi tờ giấy ra…






Duyên Đến Là Thế
“Mẹ, mẹ đang làm gì thế?”, “Ối chao!”, bà Mễ giật mình suýt nữa thì nhảy cả lên, bà một tay đấm ngực, đoạn quay lại trừng mắt nhìn Mễ Dương. “Tiểu tử thối! Định làm mẹ sợ chết hay sao?”. Mễ Dương nhe răng cười, “Không làm việc hổ thẹn, không sợ ma gõ cửa”. Nói rồi thò tay dùng đầu ngón tay nhét tờ giấy trở lại, lắc lắc.
Bà Mễ vỗ vào tay cậu đánh đét, “Ướt nhoẹt thế này còn không chịu lau tay”, rồi dồn dập liến thoắng, “Ai làm việc hổ thẹn, mẹ đây là đang phủi bụi, tờ giấy này tự rơi ra, mẹ giúp con nhặt lên đấy chứ!”. “Vâng, vâng, vâng!”, Mễ Dương đành chịu lắc lắc đầu, “Vậy con cảm ơn mẹ!”.
Ông Mễ bê cá từ trong bếp đi ra gọi lại ăn cơm, Mễ Dương ngồi xuống chưa ăn được mấy miếng, bà Mễ liền hỏi, “Trợ cấp cái gì mà 300 tệ hả?”. Mễ Dương trợn mắt, “Mẹ bảo mẹ nhặt giúp thì nhặt, sao còn xem trộm chứ?”. Bà Mễ vừa trừng mắt, Mễ Dương vội chắp tay chịu thua, “Lần trước làm chống trộm cắp cướp giật chẳng phải làm liên tục mấy ngày đó sao, 300 tệ này chính là cấp trên trợ cấp cho vụ đó, có điều mẹ sờ nhầm túi rồi, tờ giấy đó không có giá trị”, nói xong anh lôi từ trong túi quần ra 300 tệ, cúi đầu hai tay giơ cao dâng cho bà Mễ, “Lão phật gia, xin vui lòng nhận cho!”.
Tuy tiền không nhiều, song sự hiếu kính của con trai vẫn khiến bà Mễ vui như mở cờ trong bung, “Không cần, con cứ giữ lấy mà dùng”.
Cho nên kết luận là quan hệ giữa bố và bác Liêu là không bình thường… Lại nghĩ đến vẻ thiết tha của bác Liêu khi ấy, còn cả thái độ “bất bình thường” của Liêu Mỹ với mình, liên tưởng logic này khiến Mễ Dương càng bế tắc tơn. Ai cũng có quá khứ, bố cũng không phải trường hợp ngoại lệ, nhưng đã ba mươi năm trôi qua rồi, bây giờ chắc đã kết thúc cả rồi, Mễ Dương tự nói với mình như vây.
Nhưng vấn đề lại cứ thế tuôn ra, vậy tại sao bố mẹ không muốn nhắc chuyện quá khứ? Bác Liêu sao lại coi trọng tấm ảnh này như thế? Còn cả Liêu Mỹ, rõ ràng cô ấy biết chuyện gì đó, vậy cô ấy sao lại tiếp cận mình… Một chuỗi vì sao khiến Mễ Dương đau đầu vô cùng, cậu đập tờ giấy lên bàn, ngã người xuống giương, “Ôi chao, shit!”. Mễ Dương xoa đầu chửi, vừa rồi cậu quẳng điện thoại lên giường, nằm xuống cái vừa hay trúng ngay xương sọ.
Mễ Dương bực bội đang định ném điện thoại đi, thì bà chị She-ra lại bắt đầu réo, cầu cúi đầu nhìn số điện thoại trên màn hình, sững người, trùng hợp thế sao? Cậu lập tức bấm nghe, “A lô, ai đấy?”. Một tiếng cười khẽ vọng lại, Liêu Mỹ hình như đang rất vui, “Là tôi, anh không lưu số của tôi à”. “Cô có việc gì không?”, Mễ Dương không trả lời cậu hỏi của cô. Bên kia im lặng một lát, Liêu Mỹ lại hỏi, “Sao thế? Tâm trạng không vui à?”, “Không có gì”, Mễ Dương đáp.
“Mai có thời gian nói chuyện chút không?”, Liêu Mỹ hình như không để bụng thái độ lạnh nhạt của Mễ Dương cất lời mời. Cô ta biết chuyện tấm ảnh hay là… Trong đầu Mễ Dương nhanh chóng hiện ra một loạt các tình huống, cú mèo vào nhà mình, chắc chả có chuyện gì tốt đẹp đâu, mà thế cũng tốt, đi thăm dò tình hình cô ta xem thế nào đã.
“Ok, ở đâu, mấy giờ?”, Mễ Dương hỏi. “Thẳng thắn thật đấy!”, Liêu Mỹ nửa đùa nửa châm biếm nói, “Nếu mọi cảnh sát đều được như anh, đến nói năng cũng hiệu quả thế này, thì đất nước được nhờ rồi”. “Phải rồi, nếu mấy người thích vô cớ sinh sự, rỗi việc bày việc ra ít đi chút nữa, chắc cảnh sát chúng tôi có thể biến mất luôn rồi”, Mễ Dương đáp.
Liêu Mỹ không những không giận mà còn phá lên cười, “Nói hay lắm, vậy tối mai, địa điểm và thời gian cụ thể hẹn sau nhé, tôi thế nào cũng được, tùy


Polly po-cket