XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Mộng Chân

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

cho."
Mặt của hắn một lần nữa tiến lại gần tôi. Thừa dịp lúc tôi còn đang kinh ngạc, tay của hắn đã mò vào lưng của tôi, cởi nút áo ngực của tôi ra.
Tôi cảm thấy, có một số việc giống như đi lệch khỏi quỹ đạo của nó vậy, bây giờ giả ngu đã không phải là cách giải quyết tốt nhất rồi.
Bật bí tên chương sau là “Bắt gian tại trận” nha!!! Chúc các bạn đọc truện vui vẻ!






Bắt Gian Tại Trận
Tôi rất muốn ngay lập tức Chung Dịch An thay đổi sắc mặt quay ra cười nhạo tôi: "Nhìn dáng vẻ tự mình đa tình của em kìa, tôi làm sao có hứng thú với em cơ chứ? Trêu đùa em một chút thôi."
Nhưng tay của hắn không hề dừng lại.
Này. . . . . . Này..... Rõ ràng là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn a!
Ta đau đến "Tê" một tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt có chút mờ mịt. Thừa dịp môi của hắn rời đi, tôi chận lại nói: "Bác sĩ nhà anh không phải đã nói rồi sao? Tôi, tôi không thể vận động kịch liệt!"
Tôi ho nhẹ một tiếng, có chút xấu hổ mà nói: "Anh về phòng đi, tôi buồn ngủ rồi."
Hắn có chút không cam lòng hỏi: "Ngủ chung được không?"
Tôi nghĩ cũng không muốn: "Không cần!"
Chung Dịch An chỉ là nói đùa , tôi biết. Quả nhiên, sau khi hắn nghe xong lời này chỉ khe khẽ thở dài rồi vén chăn lên, định đứng dậy rồi.
Phù, không tồi. Sắc đẹp trước mặt, mà tôi cũng không bị mê hoặc.
Sự thật chứng minh, là tôi vui mừng quá sớm rồi.
Đang lúc Chung Dịch An nhấc chăn lên, lúc định bước qua người tôi, cửa mạnh mẽ bị mở ra.
Chung Dịch An hoảng sợ, thân thể trợt xuống ngã trên người tôi. Tôi bị hắn đè đến kêu gào trong cổ họng, nhíu mày kiềm chế nói: "Đau!"
Cô nam quả nữ, ở chung một phòng. Quần áo không chỉnh tề, nam trên nữ dưới. Nữ còn. . . . . . kêu đau!
Ngay sau đó, liền xảy ra một màn thiên lôi cẩu huyết.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần. Tôi theo đôi giày da thủ công nhìn lên trên, quần tây quen thuộc, thắt lưng quen thuộc, áo sơ mi quen thuộc, càng quen thuộc hơn . . . . . . chính là mặt của Kỷ thiếu gia.
Mặt hắn không hề thay đổi nhìn chằm chằm Chung Dịch An trên người tôi.
Theo định luật cẩu huyết thì lúc này hắn nên là xông lên đánh cho Chung Dịch An một quyền, sau đó tóm cổ áo của anh ta giận dữ ngút trời hét lên một câu: "Con mẹ nó mày dám động vào cái bô của bản đại gia!"
Tôi mang vẻ mặt chờ mong nhìn hắn.
Kỷ Gia Khiêm chậm rãi cúi người, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Chung Dịch An. Tôi liếc mắt nhìn chiếc áo bông thấp ngực của Chung dịch An, trong lòng đột nhiên cả kinh.
Này, đây là cái loại tình huống gì vậy?
Kỷ Gia Khiêm vừa tiến vào đã nhìn chằm chằm Chung Dịch An, chẳng lẽ là. . . . . . Hắn nhìn trúng Chung Dịch An rồi hả? !
A a a a a a, tôi sớm nên nghĩ đến tính thú của Kỷ Gia Khiêm rất rộng a!
Kỷ Gia Khiêm chậm rãi nâng lên cánh tay cao quý, rồi lại chậm rãi xốc chăn lên, thanh âm trầm thấp hỏi: "Các ngươi đây là đang làm cái gì?"
Thanh âm của hắn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến tôi tự động mơ mộng. . . . . . Hắn không phải muốn nói là: "Có thể dẫn tôi theo với được không?"
Chung Dịch An phản ứng rất nhanh, hắn thấy thế lập tức xoay người xuống đất, một bên chỉnh lại quần áo, một bên mỉm cười nói: "Không có gì, Kỷ tiên sinh đừng hiểu lầm, ban ngày khi chúng tôi quay cảnh giường chiếu không được tự nhiên cho lắm, nên buổi tối luyện tập một chút mà thôi."
"À...." Ánh mắt Kỷ Gia Khiêm sắc bén đảo qua khuôn mặt của tôi: "vậy luyện tập xong rồi chứ hả?"
Tôi vội vã gật đầu, gật đến nỗi não cũng sắp bay ra ngoài đến nơi rồi.
Khóe miệng Kỷ Gia Khiêm thế nhưng lại vẽ ra một độ cong hoàn hảo, làm như tươi cười: "Sao nhìn thấy tôi lại không luyện tiếp? Vậy không tốt lắm."
Hắn đứng lên, ngồi xuống sô pha đối diện chiếc giường, hai tay khoanh trước ngực nói: "Khởi Hàm là nghệ sĩ của Tinh Huy. Tôi ngồi một bên nhìn cô ấy làm việc, luôn có thể chứ?"
Trong lòng Chung Dich An biết rõ mối quan hệ giữ tôi và Kỷ Gia Khiêm. Tôi cảm thấy như vậy không tốt lắm, Cứ như vậy thì mọi người đều bị bẽ mặt. Vì thế tôi bò dậy,nửa là khẩn cầu nửa là bất đắc dĩ nhìn Kỷ Gia Khiêm, hi vọng hắn có thể giàn xếp ổn thỏa.
Bởi vì có chút chột dạ, tôi chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Cần gì phải như vậy. . . . . ."
Ngụ ý là, Chung Dịch An cái gì cũng biết, ngươi chớ giả bộ nha.
"Cần gì?" Kỷ Gia Khiêm thu lại ý cười, chợt đứng dậy kéo người Chung Dịch An lên. Đúng, giống mấy cảnh trong tiểu thuyết ngôn tình, Kỷ Gia Khiêm nắm lấy cổ áo của Chung Dịch An. Hắn hơi hơi híp mắt lại, thanh âm lộ ra ngoan độc mạnh mẽ: "Tại sao lại không tiếp tục hả?"
Chung Dịch An hất tay hắn ra, nhàn nhạt mà nói: "Kỷ tiên sinh, mời anh tôn trọng một chút."
Tôi tiếp tục tự động mơ mộng: lời này. . . . . . sao giống với lời nói của tiểu thụ khi bị chà đạp vậy?
Tôi nhắm mắt lại tưởng tượng Kỷ gia khiêm ở trên...............và..............bộ dáng của Chung Dịch An ở dưới. . . . . .
Còn rất là ** nha.
Kỷ Gia Khiêm giống như nghe được chuyện gì đó rất buồn cười, "A" một tiếng, cực kì khinh