Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1383 lượt.
thường nói: "Chung tiểu thiếu gia. Cha cậu khi còn tại thế cũng cùng Kỷ gia từng có vài phần qua lại, hai nhà chúng ta coi như cũng có quen biết. Coi như tôi nể mặt cha cậu. . . . . . chuyện này coi như bỏ qua. Về sau, mời cậu không cần quá phận."
Nói xong, hắn liền cúi người, tính ôm tôi lên.
Tôi nhíu nhíu mi, cảm thấy có một chút xấu hổ: "Không cần làm phiền anh, tự em có thể đi. . . . . ."
Hắn còn chưa ôm được. Chung Dịch An đã chắn trước mặt hắn, ngăn cách tôi và Kỷ Gia Khiêm. Hắn nhìn Kỷ Gia Khiêm, kiềm chế tức giận hỏi: "Kỷ tiên sinh, nếu tiểu Hàm chỉ là nhân viên của anh, thì hành động này của anh có phải đã quá phận rồi hay không? Mà hiện tại chúng tôi cũng không phải là đang làm việc, mà là đang nói chuyện yêu đương đó, vậy thì sao? Còn nữa, vào giờ này rồi, Kỷ tiên sinh tại sao còn xuất hiện ở trong nhà của tôi?"
Khóe miệng tôi khẽ co rút.
. . . . . . Thì ra Chung Dịch An cái người này giống tôi, thích nhổ lông trên đầu lão hổ. Chẳng lẽ anh ta không nhìn ra Kỷ Gia Khiêm đang tức giận hay sao? ! Mặc dù không biết hắn đang giận tôi, hay là tức giận Chung Dịch An, nhưng vô luận là tức giận với ai hậu quả đều cực kỳ đáng sợ . Nhưng mà, hắn rốt cuộc giận tôi đoạt đi ước mơ đàn ông của hắn, hay à tức giận Chung Dịch An không ở chung một chỗ với hắn a.. . . . . .
Sắc mặt Kỷ Gia Khiêm bắt đầu trở nên khó coi: "Tôi tới đón \'người phụ nữ của tôi\' về nhà."
Chung Dịch An vừa mới bị gọi là"Tiểu thiếu gia" , giống như lòng tự trọng bị tổn hại nghiêm trọng, nên lúc này không có chút gì muốn nhượng bộ: "Cô ấy chỉ là người phụ nữ của công ty anh, chứ không phải đồ dùng của Kỷ tiên sinh anh. Mà không phải bây giờ đã là giờ tan tầm rồi sao? Kỷ tiên sinh có cái gì. . . . . . không có tư cách đưa cô ấy đi đúng không?"
Ngực Kỷ Gia Khiêm có chút phập phồng, đây là điềm báo hắn muốn tức giận.
"Tự cậu hỏi cô ấy xem, có nguyện ý đi theo tôi hay không đi."
Hai người bọn họ đồng thời quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi đương nhiên không hề do dự mà gật đầu.
Sắc mặt Chung Dịch An cũng thay đổi: "Chẳng lẽ anh muốn để cô ấy làm tình nhân bí mật của anh cả đời sao? Sau khi chơi đã thì ném mấy đồng bạc rồi bỏ đi hả?"
"Cậu không cần quá phận." Kỷ Gia Khiêm cau mày nói: "Cho dù là vì cô ấy. . . . . . thì loại chuyện này nói ra sẽ tốt hay sao? Bên trong Làng Giải Trí đều như vậy, chẳng lẽ cậu có thể là ngoại lệ?"
Chung Dịch An vuốt cằm nói: "Không sai, tôi có thể ngoại lệ. Anh có tin hay không, tôi dám cho cô ấy một cái danh phận, để cho cô ấy có thể đường đường chính chính ở chung một chỗ với tôi, không cần sống cuộc sống trốn tránh như vậy cả đời."
"Cậu thử xem."
Nói xong lời này, Kỷ Gia Khiêm đẩy anh ta sang một bên, cũng không để ý cẳng chân của tôi bay loạn, mạnh mẽ ôm lấy tôi, đá văng cánh cửa đi ra ngoài.
Tôi cảm thấy không khí có phần không đúng, vội vàng khen ngợi hắn: "Xin chào Kỷ thiếu gia đẹp trai. . . . . ."
Hắn hạ thấp ánh mắt nhìn tôi một cái, lạnh lùng thốt: "Đừng uổng phí tâm tư nữa. Hôm nay. . . . . . Em nhất định phải chết."
"Xác định xác định xác định xác định rồi. . . . . ."
Tôi hoàn toàn lờ mờ, chỉ có thể nghe thấy hai tiếng vang vọng trong đại sảnh Chung gia rộng lớn
. . . . . .
Tôi vốn tưởng rằng, trừng phạt trong miệng Kỷ Gia Khiêm tệ nhất cũng chỉ là cưỡng gian mà thôi. . . . . . Kết quả chứng minh, tôi sai lầm rồi.
Hắn gọi điện thoại cho công ty hủy thời gian nghỉ đông của tôi, lại còn trừ mất tiền thưởng cuối năm của tôi, đây đều là sinh mệnh của tôi a a a!
Tên hỗn đản này!
Là người đần độn nào cho rằng hắn tốt bụng đây? !
Hắn ném tôi vào căn phòng nhỏ màu đen, chỉ lưu lại một câu "Ngươi tự sinh tự diệt" , liền quay đầu rời đi rồi.
Bộ xương của tôi đau đến mức muốn gãy làm đôi, cũng không còn khí lực để vùng vẫy nữa, đành phải co rút vào trong chăn giả chết. Giả vờ một chút, lại ngủ thiếp đi.
Từ trước đến giờ tôi là người không có tim không có phổi, cho dù hôm nay xảy ra chuyện như vậy tôi cũng không nguyện ý nghĩ nhiều. Không cần thiết chiếm dung lượng của não a.
Lúc tôi tỉnh lại, bị lạnh nên mới tỉnh lại.
Cánh tay nhỏ của tôi mơ mơ màng màng mò mẫn, chăn không biết bay đi nơi nào rồi. Ta tưởng rằng mình đã đạp cái chăn đi rồi, liền cúi người với tay xuống đất.
Không có, chuyển sang bên cạnh. . . . . .
Đụng phải một khuôn mặt của người sống a.
"Quỷ a! ! !"
Kỷ Gia Khiêm rất không bình tĩnh nhìn tôi một cái, khàn cổ họng ra lệnh: "Ngậm miệng, đi ngủ."
Tôi hoàn toàn tỉnh ngủ "Anh làm gì mà hơn nửa đêm bò lên giường của em?"
Hắn đem cánh tay để ngang trước ngực tôi, mơ mơ màng màng đáp: "Đây là giường của anh."
"Được được, giường của anh. . . . . ." Tôi đẩy hắn một cái, đem ma trảo của hắn ở trước ngực tôi chuyển đi :"Anh không cần sờ lung tung nha, rất đau ."
"Uh`m. . . . . ." Hắn nhấc cái chăn lên, hào phóng nhường cho tôi hẳn một phần ba cái chăn, sau đó nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Tôi thật cẩn thận dựa sát vào người hắn vài phần. Bộ dạng hắn ngủ cực kỳ ngoan, không hề nhìn ra điểm ngang ngược ngày