Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Mộng Chân

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.

thường. Lông mi dài thỉnh thoảng khẽ động, giống như ngủ không được ngon giấc.
Hắn chắc là mệt chết đi. Tôi đột nhiên nhớ tới chuyện ở trong thang máy lần trước hắn dựa vào đầu của tôi nghỉ ngơi, trong lòng bỗng nhiên mềm nhũn.
Sau đó đại não của tôi đột nhiên có vấn đề.
Vậy mà tôi lại không khống chế được nhẹ nhàng hôn môi hắn một cái!
Hắn gãi gãi, sau khi hắn lầm bầm mắng chửi mấy câu, tôi xác nhận hắn ngủ thật sự rất say. Vì thế tôi ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói: "Thực xin lỗi. . . . . ."
Tôi nhất định là điên rồi. . . . . .






Nhảy Lầu
Vì muốn tăng tỉ lệ người xem TV giúp tôi, nên hắn mới muốn tái xuất. Nhưng, mẹ hắn không ngăn cản hắn sao? Hay là quản không được hắn?
Tôi đã nghĩ rất lâu, nhưng rồi cảm thấy chuyện này không phải tôi cứ nghĩ là có thể nghĩ ra, nên chẳng thèm nghĩ nữa. Vì thế tôi chui vào trong lòng hắn cọ cọ vài cái, rồi ngủ tiếp.
Khi tôi tỉnh dậy thì trời cũng đã sáng, Kỷ Gia Khiêm vẫn còn đang ngủ bên cạnh.
Tôi cầm di động lên nhưng ấn thế nào cũng không sáng, hóa ra là "Bị tắt máy" rồi. Tôi vội vã khởi động máy xem đồng hồ, phản ứng đầu tiên là di động hỏng rồi, nhất định phải lừa chị Đồng Đồng mua cho tôi một cái mới.
Vì thế tôi dứt khoát dơ chân đạp hắn một cái, khó khăn vất vả một hồi mới thoát khỏi nanh vuốt của hắn, tôi nhanh chân chạy tới phòng vệ sinh rửa mặt.
Trong lúc đánh răng tôi kông kìm được cảm thán một câu: thật tốt, hắn đã chuẩn bị thêm một phần đồ dùng vệ sinh cá nhân cho tôi, tôi không phải dùng bàn chải đánh răng của hắn nữa rồi. . . . . .
Nhớ lần trước khi tôi dùng bàn chải đánh răng chạy bằng điện của hắn còn bị dọa đến nỗi nhảy dựng lên, thật sự rất dọa người a.
Tuy tôi không thể ở chung một chỗ với hắn, nhưng khi ở nhà hắn có thể tùy lúc dùng thứ gì đó, cảm giác đó thật sự rất tốt.
Ví dụ như lần trước hắn nói hắn sẽ cho người đi mua cho tôi mấy bộ quần áo, hắn thực sự đã mua, mà còn mua đầy cả một cái tủ đơn. Vị tiểu thư đi mua quần áo giúp tôi có con mắt thẩm mỹ rất tốt, trên cơ bản thì tôi đều rất thích. Lựa một cái váy cùng áo lông màu trắng, tôi nhịn đau vội vội vàng vàng mặc vào, điểm thêm vài món trang sức thanh nhã.
Sau đó tôi bắt một chiếc taxi đi tới phim trường. Chưa xuất đạo cũng có cái lợi của nó, không cần phải lo lắng bị tài xế nhận ra.
Nhưng. . . . . . sự việc này lại nằm ngoài dự liệu của tôi.
Tài xế là một cậu thanh niên còn rất trẻ, xem ra cũng chỉ bằng tuổi với tôi. Nụ cười của anh ta vô cùng tỏa nắng, so với nghệ sĩ theo phong cách thuần khiết như tôi thì anh ta còn thuần khiết hơn: "A, cô là Nhan tiểu thư? Tôi có xem qua chương trình của cô rồi, cô rất xứng đôi với đội trưởng ban nhạc \'Chung Ái\' nha!"
Tôi cười cười: "Anh nhận nhầm người rồi, tôi có chút hơi giống với cô ấy thôi."
Hắn vẫn không chết tâm: "Tôi đã nhìn thấy cô trên TV rồi mà."
Tôi giải thích: "Tôi chỉ là diễn viên đóng thế thôi. . . . . ."
". . . . . ."
Như đã nói rất nhiều lần ở trên, Doãn đạo diễn là một người vô cùng tốt. . . . . . Ông không trách tôi đến muộn, cho là tôi vì thân thể không thoải mái nên mới đến muộn. Quả thực thân thể tôi có chút đau nhức, dù sao căng cơ cũng không phải qua một đêm là có thể khỏi được. Nhưng mà, ứng phó qua cảnh diễn này chắc cũng không có vấn đề gì.
Lúc tôi còn đang tự trách bản thân, Doãn đạo diễn vỗ trán nói cho tôi biết: "Không biết cái tên Chung thiếu kia bị làm sao mà tới giờ này còn chưa tới nữa."
Trong lòng tôi trầm xuống, trên mặt vẫn tỏ ra không có chuyện gì bình tĩnh nói: "Đã gọi điện cho anh ta chưa?"
Doãn đạo diễn gật đầu: "Tắt điện thoại. Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Chắc không đâu." Tôi lấy di động ra, bắt đầu gọi. Bất quá người tôi gọi cũng không phải là Chung Dịch An, mà là Chính Tín.
Tôi hi vọng là tôi tự mình đa tình. . . . . . Việc Chung Dịch An vắng mặt không có bất kì quan hệ gì với tôi cả. . . . . . Hắn chỉ ngủ quên giống tôi và Kỷ Gia Khiêm thôi.
Bình thường tôi cũng không đặt đồng hồ báo thức, bởi vì đồng hồ báo thức luôn bị tôi chà đạp đến hỏng mới thôi. Cho nên tôi đã nói với chị Đồng Đồng là mỗi ngày chị ấy sẽ gọi điện đánh thức tôi dậy. Buổi sáng hôm nay là do ngoài ý muốn, chắc là cái tên Kỷ Gia Khiêm kia đã tắt máy của tôi.
"A lô? Chị dâu (⊙_⊙)?" Thanh âm của Chính Tín có chút mơ mơ màng màng.
Tôi không có thời gian bàn chuyện xưng hô với hắn, trực tiếp vào đề: "Chính Tín, Chung Dịch An đâu? Hôm nay có cảnh quay rất quan trọng, mau gọi anh ta tới đây đi!"
Chính Tín sững sờ nói: "Anh Dịch An uống rất nhiều. . . . . . Đang chuẩn bị nhảy. . . . . ." Giống như phống hợp với cậu ta, điện thoại truyền đến tiếng gào khóc của mấy tên tiểu gia hỏa \'Chung Ái\'.
Bọn họ ở đầu dây bên kia kêu chị dâu, cứu mạng, không cần a gì gì đó.
Tôi nhíu mày: "Các người ở đâu? Tôi sẽ qua đó!"
Chính Tín không trả lời, chị Đồng Đồng bỗng nhiên từ phía sau kéo lấy cánh tay của tôi, bộ dáng như muốn cướp lấy điện thoại của tôi vậy: "Nhan Khởi Hàm em bị đi