XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.

hấy hình tượng Quý công tử dịu dàng, nhưng lời nói ra lại làm cho người ta cực kỳ giận dữ: "Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, em gả cho anh rất đúng lúc!"
Ngu Vô Song nghe vậy, sắc mặt đỏ hồng, đáy mắt lộ ra tia lúng túng, lúc này mặt trời chiều ngã về tây, làm lộ rõ màu đỏ ửng trên gương mặt của cô, màu đỏ ửng đó quả thật là thắng ánh nắng chiều.
Mặt cô không biến sắc mà trừng Hoắc Cố Chi, âm thầm cắn răng, cái tên khốn kiếp này sao lại nói những chuyện đó cho người khác nghe? Chuyện như vậy cũng có thể tùy tiện nói sao?
Như cảm nhận được ánh mắt của Cô, Hoắc Cố Chi không khỏi ngước mắt nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau , anh nhìn thấy tia thẹn thùng trong mắt cô, trong lúc nhất thời, đáy lòng hiện ra một cảm xúc khó hiểu.
Anh ho nhẹ hai tiếng, im lặng tiến tới nắm tay ngọc của cô, bên môi là đường cong hoàn mỹ, dù chưa nói chuyện, nhưng lúc này, vô thanh thắng hữu thanh.
Vân Đóa Đóa nhìn đến ngây người, cô kinh ngạc nhìn Ngu Vô Song đang thẹn thùng chằm chằm, nghĩ thầm, thì ra là chị Vô Song và Hoắc Cố Chi còn có câu chuyện tình yêu lãng mạn như vậy.
Anh không nói, thì đồng nghĩa với đồng ý, gò má Ngu Vô Song đỏ bừng, rút tay mình ra, sau đó dời đi ánh mắt, nhìn về Vân Đóa Đóa: "Đóa Đóa, em từng nói thích chiếc váy kia nên chị đã đem đến đây, đi, chúng ta đi vào, em thử cho chị xem có hợp không."
Đến cuối cùng vẫn là con gái, Vân Đóa Đóa nghe vậy, lực chú ý thay đổi trong nháy mắt, Đáy mắt cô hiện lên tia sáng, ánh mắt không hề chớp mà nhìn Ngu Vô Song chăm chú, kinh hỉ hỏi: "Là màu hồng?"
Ngu Vô Song gật đầu một cái, sắc mặt ửng đỏ đã phai nhạt: "Ừ, chính là nó, chưa đưa vào thị trường, em tùy tiện mặc cũng không sợ đụng hàng ."
Các cô có điểm chung, một hứng thú yêu thích nho nhỏ giống nhau. Vân Đóa Đóa yêu quần áo cô thiết kế, lúc này gật đầu như bằm tỏi: "Chị Vô Song, em yêu chị chết mất, chị thật tốt."
Sau khi dứt lời, cô ôm hôn Ngu Vô Song, làm cho hai người đàn ông ở đây cùng trầm mặt.
Sắc mặt hai người đàn ông này đen đến đáng sợ, Ngu Vô Song thấy vậy không khỏi buồn cười, khó trách hai người này có thể trở thành là bạn tốt, thì ra hai người đều là loại phúc hắc âm trầm!
Cô ho khan một cái, lúc này mới ngăn chặn tiếng cười, sau đó dẫn bảo bảo và Đóa Đóa đang vui vẻ đi vào.
. . . . . .
Rất nhanh, bên ngoài ga ra chỉ còn Hoắc Cố Chi và Lịch Cảnh Thần.
"Cậu nghiêm túc?" Đưa mắt nhìn theo bóng lưng của Ngu Vô Song, Hoắc Cố Chi mới thu hồi ánh mắt, anh lấy thuốc lá từ túi đưa cho Lịch Cảnh Thần, châm lửa cho từng cái, lúc này mới trầm thấp hỏi: "Đóa Đóa mới mười tám tuổi, cậu vội vã như vậy sẽ làm ba mẹ cậu có ý kiến!"
Nếu nói Hoắc Cố Chi thâm trầm nội liễm như kim cương đen thì Lịch Cảnh Thần ưu nhã dịu dàng chính là trăng sáng trên trời, trong sáng thẳng thắn, có thể nói Hào Môn Quý công tử.
Anh hung hăng hút thuốc lá trong miệng, khói mù lượn lờ, tuấn nhan mờ mịt như ánh trăng mờ, nhưng lời nói ra rất bình tĩnh: "Ông già nhà tôi đã sớm tức giận rồi, nhưng mà, tôi đã nói cho họ biết, nếu muốn bồng cháu sớm thì đừng có ý kiến nữa, nếu không đời này đừng mong bồng cháu!"
Nếu một người đàn ông muốn cùng người phụ nữ kia sinh con, thì đó chính là tình yêu đích thực không thể nghi ngờ.
Hoắc Cố Chi rất tán thành về điểm này, đàn ông như bọn anh, căn bản không cần dùng quan hệ thông gia để thêu gấm dệt hoa, đời này chỉ muốn tìm ra tình yêu đích thực của mình.
Nhưng tình yêu đích thực dễ tìm như vậy sao? Coi như là tìm được đi, nếu có mâu thuẫn gì, thì nhất định không thể kết hôn.
Nghĩ tới đây, Hoắc Cố Chi càng lộ ra sự bực tức, cô gái nhỏ mười tám tuổi đã bị Lịch Cảnh Thần lấy về nhà rồi, Vô Song nhà anh đã hai mươi tám, ngay cả cầu hôn cũng từ chối anh!
Đều là đàn ông, sao anh lại kém may mắn như vậy?
Người đàn ông bên cạnh đang tức giận, toàn thân cũng lộ ra sự lạnh lùng, Lịch Cảnh Thần không khỏi chê cười hai tiếng, anh ta cong môi mỏng, một tay khoác lên vai anh em tốt, cười nói rôm rả hỏi: "Cố Chi, cậu có biết tôi làm cách nào để Đóa Đóa đồng ý kết hôn với tôi không?"
Người anh em này lớn hơn anh ta ba tuổi, nhưng chưa từng yêu.
Chuyện gần đây của anh, anh ta cũng nghe nói, khó trách con gái người ta không đồng ý lời cầu hôn của anh, hình thức lãng mạn bình thường nhất cũng không làm thì sao con gái người ta muốn gả cho anh?!






Kế hoạch hai.


"Cậu không gạt tôi?" Hoắc Cố Chi rất hiểu người đàn ông trước mặt này, anh ta là cháu đích tôn của nhà họ Lịch quyền quý ở Kyoto, từ trước đến giờ đều là niềm tự hào của gia tộc, không những có suy nghĩ nhanh nhạy mà cách đối nhân xử thế của anh ta cũng thanh quý.
Là một người đàn ông thẳng thắn vô tư như vậy, lúc đối mặt với Vân Đóa Đóa lại sử dụng khá nhiều thủ đoạn, tình yêu thật là một thứ tình cảm khiến người ta mệt nhọc, có thể thay đổi một người từ trong ra ngoài.
"Cảnh Thần, Đóa Đóa còn trẻ như vậy, nói cho cùng cũng là một đứa bé, cậu vội vã lấy cô ấy về nhà như vậy sẽ tạo ra nhiều tai tiếng!"
Anh nó