Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342291

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.

lạnh, không khỏi cười dịu dàng: “Được rồi, Đóa Đóa, không nên nói Cố Chi như thế, anh ấy sẽ giận thật đấy! Ngược lại em ấy, từ lúc nào đã đăng ký kết hôn với Lịch tiên sinh rồi? Vì sao lại không cho chị biết?”
Rốt cuộc cũng là cháu đích tôn của nhà họ Kim danh môn hiển hách, lại đường đường chính chính cưới con gái nuôi của mình như vậy, còn đăng ký kết hôn?
Năm nay Đóa Đóa cũng mới có mười tám tuổi, Cục Dân Chính cũng cho phép thiếu nữ mười tám tuổi kết hôn sao?
Nhìn xem, đây chính là có quyền lợi thật là tốt, cô tin rằng, chỉ cần Lịch đại thiếu gia đồng ý, đừng nói là mười tám tuổi, cho dù là vị thành niên thì Cục Dân Chính cũng sẽ nghe lời anh ta mà phát quyển sổ hồng này.
Nói tới đề tài này mặt Vân Đóa Đóa nhất thời ỉu xìu, vẻ mặt cô ấy như đưa đám nhìn Ngu Vô Song, không còn thiên kiều bá mị như trước nữa: “Chính là một tuần trước! Tên khốn Lịch Cảnh Thần kia lừa em đi, em mới mười tám tuổi, hắn đã 35 rồi, già hơn những mười bảy tuổi so với em, lại dám bắt em gả cho hắn, thật là vô sỉ!”
Hoắc Cố Chi nghe xong, mắt phượng dời đi, càng không hứng thú gì với cuộc hôn nhân này.
Bạn chí cốt của anh cái gì cũng tốt, chỉ có ánh mắt là không tốt chút nào, tự nhiên lại đi coi trọng Lolita này.
Non như thế này, gặm tiếp kiểu gì? Lúc này anh cũng không thèm nhớ tới năm đó khi mình để ý đến cô gái nhỏ kia, con gái nhà người ta cũng mới có mười lăm tuổi….
“Em không đồng ý?” Ngu Vô Song nghe vậy, khóe mắt giật một cái, trong lòng không khỏi tưởng niệm cho Lịch tiên sinh anh tuấn cao lớn: “Đóa Đóa, hôn nhân không phải chuyện đùa, em phải nghĩ cho kỹ!”
Cô vừa dứt lời, làn váy liền bị người lôi kéo, Ngu Vô Song hạ mắt nhìn, chỉ thấy bảo bảo đang đứng chỗ chân anh, mặt nó lộ vẻ lúng túng, ngón tay út chỉ về phía trước.
"Ngu tiểu thư, tôi mời cô tới không phải để dạy Đóa Đóa một khóa giáo dục tư tưởng." Chẳng biết lúc nào, Lịch Cảnh Thần đứng trước ga ra, mặt anh ta tuấn lãng, trắng hơn Hoắc Cố Chi một chút, mặc áo len cổ chữ V, phối với quần dài màu trắng thoải mái, vóc người rất hoàn mỹ, mặc kệ nhìn từ góc độ nào cũng thấy anh ta là cực phẩm mỹ nam, so với Hoắc Cố Chi có hơn chứ không kém.
Nhưng mà, sắc mặt ôn hòa của anh ta lại trở nên âm trầm, đó là sự âm trầm rét lạnh khó thấy ở anh ta: "Đóa Đóa, tới đây!"
"Không qua!"Thấy người tới là Lịch Cảnh Thần, sắc mặt Vân Đóa Đóa càng khó coi. Cô bắt đầu lộ ra tính tình trẻ con: "Vô Song, chị không nói sai, hôn nhân vốn không phải trò đùa, anh làm như vậy, sẽ làm cho người nhà họ Lịch có ý kiến với anh."
Cô mới mười tám tuổi, từ nhỏ đã được Lịch Cảnh Thần nuôi lớn, tuy cô là người đơn giản, nhưng có nhiều việc cô biết rõ hơn người khác!
Lịch Cảnh Thần nhíu mày rậm, tầm mắt rơi trên người Vân Đóa Đóa, tia lạnh trong đáy mắt càng lộ rõ, nhưng anh lịch sự, cười như gió xuân: " Đóa Đóa, đừng phá nữa, về nhà với anh đi. Anh cho em ra ngoài đón khách chứ không cho em ra ngoài quậy phá."
Lời này vừa nói ra, lúc này, ánh mắt lành lạnh của Ngu Vô Song mới chú ý tới tạp dề Winnie the Pooh của cô, có chút dở khóc dở cười nói: "Lịch tiên sinh, tôi biết anh không thích nghe những lời tôi vừa nói, nhưng đây chính là sự thật, Đóa Đóa vẫn còn là trẻ con."
Cô cố ý nhấn mạnh hai chữ trẻ con, trong giọng nói tràn đầy ý bất đắc dĩ.
Đóa Đóa quá trẻ, tuy anh yêu cô đến mức không phải là cô ấy anh không cưới, nhưng ít ra phải đợi cô tốt nghiệp đại học xong không được sao? Làm như vậy với một cô gái ngây thơ, sẽ làm hỏng thanh danh của vị Lịch tiên sinh này!
"Lịch Cảnh Thần, anh là tên khốn kiếp! Em đã nói với anh là em không biết nấu ăn." Thấy anh nhìn mình, lúc này Vân Đóa Đóa mới nhớ tới việc chính, nhất thời yếu ớt oán trách: "Chị Vô Song, em rốt cuộc đã hiểu rõ tại sao chị từ chối lời cầu hôn của Hoắc Cố Chi rồi, những tên đàn ông này cũng thật xấu, chẳng những đã ăn trong bát nghĩ tới trong nồi, còn luôn sai bảo chúng ta! Có bản lĩnh thì bọn họ ra ngoài tìm người khác về nấu ăn cho bọn họ đi!"
Bị mắng là khốn kiếp, khóe môi Lịch Cảnh Thần cong lên, nhưng nạn nhân là Hoắc Cố Chi không được bình tĩnh như vậy, anh vốn chuẩn bị đầy đủ để cầu hôn, hiện tại bị nhắc tới chuyện đau đau lòng, nhất thời tức giận, lạnh lùng nói: "Cảnh Thần, quản lý cô bé nhà cậu cho tốt đi!"
So với khí chất trưởng thành nội liễm của Lịch Cảnh Thần, Vân Đóa Đóa có vẻ ngây thơ hơn nhiều, Ngu Vô Song thấy vậy, không khỏi âm thầm vỗ trán: "Đóa Đóa, chuyện của chị và Cố Chi không giống chuyện của em, em đừng cho ví dụ lung tung."
Cô có một đứa em gái ruột, nhưng trong hai mươi ba năm cuộc đời của cô, cô em gái này rất xấu xa, vẫn luôn đè đầu cưỡi cổ cô, làm cô khó chịu.
Nhưng đối với Đóa Đóa, cô rất vui vẻ, mấy năm nay cô không trở về, quen Đóa Đóa ở nước Pháp, mấy năm này mặc dù rất ít gặp mặt, nhưng thường xuyên liên lạc bằng tin nhắn QQ.
"Đóa Đóa, em đừng quên, chị Vô Song của em biết Cố Chi vào lúc mười lăm tuổi!" Lịch Cảnh Thần đang vui vẻ nên không ngại phiền mà giải thích rõ cho cô (VĐĐ), anh cong môi mỏng, nụ cười nhàn nhạt, nhìn từ góc độ nào cũng t