Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2286 lượt.
t mũi ưu nhã, quả nhiên là sáng như Như Ngọc (Ngọc Như Ý), rất là mê người.
Mặc dù cô không chấp nhận lời cầu hôn của anh, nhưng mà không thể không thừa nhận, người đàn ông này quả thực xuất sắc nổi trội, trong hiểu biết của cô, còn chưa có người đàn ông nào để lại cho cô ấn tượng sâu đậm tới như vậy.
“Bởi vì em quá nuông chiều con! Em phải ít cười cợt với con đi, nghiêm túc hơn một chút, con còn có thể ngày ngày làm nũng trước mặt em sao ?!” Từ trước tới giờ Hoắc Cố Chi không phải là người mềm lòng, nhất là trên phương diện giáo dục con trẻ, anh cũng không nhượng bộ, con trai sao! Phải nghiêm khắc một chút.
Bảo bảo bốn tuổi vốn rất thông mình, nghe thấy câu này của anh, lúc này lại bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ, ba độc ác, ba thiên vị, chỉ biết tốt với mẹ! Hừ hừ …… rõ ràng là chính mẹ không chấp nhận lời cầu hôn của ba, lại trút lên đầu con.
“Anh hung dữ như vậy, em cũng nghiêm khắc đối với bảo bảo, con còn sống cuộc sống như thế nào được?” Ngu Vô Song không hề đồng tình với mấy lời này của anh, thật ra thì ở trên phương diện này, bọn họ cũng đã tranh chấp quá nhiều rồi, nhưng lần này cô không muốn lại tiếp tục tranh cãi: “Được rồi, được rồi, chúng ta không nói cái này nữa. Hôm nay là ngày vui của Đóa Đóa, chúng ta mau vào chúc mừng đi!”
Nói dứt lời, cô nhẹ nhàng luồn tay ngọc vào khuỷu tay anh, vẻ mặt mềm mại tình cảm.
Hoắc Cố Chi thấy vậy, nhất thời chấm dứt sắc mặt nguội lạnh, đáy mắt không che giấu được sự vui mừng, vừa định ôm cô vào trong ngực, thân thể cường tráng đột nhiên bị người ta đẩy từ phía sau, ngay sau đó là một giọng nữa mềm mại: “Ô ô……. Ô ô….. Chị Vô Song cuối cùng chị cũng tới, chị không biết đâu, hiện tại em rất là xui xẻo, ngày ngày bị Lịch Cảnh Thần nhốt ở trong nhà không cho đi đâu, em đã nhàm chán muốn chết rồi!”
Người vừa tới chính là Vân Đóa Đóa, cô vợ nhỏ của Lịch Cảnh Thần! Cô ấy năm nay mới vừa tròn mười tám tuổi, chỉ mới học đại học năm nhất, chính là độ tuổi thanh xuân tùy ý.
Nhưng lúc này cô ấy lại đang ỉu xìu ôm Ngu Vô Song khóc lóc kể lể, trên khuôn mặt mềm mại tràn đầy vẻ uất ức.
Ngu Vô Song đi giày cao gót, một mình thì không sao, nhưng lại bị cô ấy ôm mạnh ngửa thẳng ra đằng sau, cuối cùng hai người đứng không vững, ôm nhau ngã xuống đất.
Xem hết một màn này, đuôi lông mày của Hoắc Cố Chi nhíu chặt, mắt phượng hẹp dài ẩn chứa một tia âm trầm, vội vàng bước tới quẳng Vân Đóa Đóa đang té nhào trên người Ngu Vô Song ra, sau đó đỡ cô lên, ôm vào trong ngực, sắc mặt âm trầm: “Té đau không? Có nặng lắm không?”
Trên mặt anh tràn đầy vẻ lo lắng, hiển nhiên là cực kỳ quan tâm tới cô,
Bảo bảo vội vàng che mắt chạy qua một bên, chị Đóa Đóa cũng không phải là người độ lượng, vẻ mặt ba hung ác như vậy, sẽ làm cho chị Đóa Đóa trong vòng một giây đồng hồ biến thành người đàn bà đanh đá.
Sự quan tâm này khiếm cho trái tim của Ngu Vô Song ấm áp, cô dịu dàng lắc đầu một cái, nụ cười rạng rỡ thản nhiên: “Không sao cả, không đau. Anh mau đỡ Đóa Đóa dậy, cô ấy cũng không cố ý, sao anh lại hung dữ hù dọa cô ấy.”
Vân Đóa Đóa bị đẩy ngã trên mặt đất đang giận điên lên, cô chợt ngước mắt, trong mắt phóng lửa nhìn trừng trừng người đàn ông, nghiến răng nghiến lợi hừ lạnh: “Hoắc Cố Chi! Anh thật không có phong độ, em cũng không có cố ý, sau anh phải hung dữ như vậy làm gì.”
Thiếu nữ trắng mịn ngẩng đầu lên, ngũ quan tinh xảo, cánh môi đỏ tươi, mắt cô sáng long lanh, đáy mắt sáng trong như nước không nhiễm bụi trần, hiển nhiên là một cô gái xinh đẹp đang tuổi thanh xuân.
Cô vẫn luôn được Lịch Cảnh Thần nuông chiều từ nhỏ, ngày thường luôn nghĩ sẽ không có ai dám để mình uất ức, bị Hoắc Cố Chi đối xử thô bạo như vậy, lúc này tức giận đỏ mặt tía tai, tranh thủ đòi lại công đạo: “Chị Vô Song, chị xem đi, là anh ta bắt nạt em!”
Đối với cô em gái nhỏ hơn mình mười tuổi, Ngu Vô Song rất là yêu thích, sự tồn tại của Giản Uyển Linh, khiến cho Ngu Vô Song luôn kiêng kỵ hai chữ em gái này, nhưng sau này gặp được Vân Đóa Đóa hoạt bát đáng yêu, cô lại hoàn toàn xóa bỏ ý nghĩ này.
“Cố Chi, anh hơi quá rồi, Đóa Đóa chỉ là không cẩn thận, anh đâu cần phải hung dữ với cô ấy như vậy!” Không vui trừng mắt với người đàn ông bên cạnh, đẩy anh ra, bước tới khom lưng đỡ Vân Đóa Đóa từ mặt đất đứng dậy: “Không sao đâu Đóa Đóa, không ai trách em, lần sau đừng hấp tấp như vậy, em đã lập gia đình rồi, vẫn còn lanh chanh láu táu như vậy, nếu đụng phải người khác thì làm thế nào?”
Giọng nói của cô dịu dàng mềm mại, so với vẻ mặt đen thui lạnh lùng của Hoắc Cố Chi thì tốt hơn rất nhiều.
Lúc này Vân Đóa Đóa kéo cánh tay cô, tựa đầu vào vai cô, âm thầm cắn răng, nhỏ giọng oán trách: “Chị Vô Song, chồng chị cả ngày mặt cứ lạnh băng, làm cho người khác nhìn đã muốn sởn tóc gáy, chị không có ý định bỏ anh ta sao?”
Rốt cuộc cũng chỉ là cô gái nhỏ mười tám tuổi, chính là độ tuổi ngây thơ, rực rỡ khắp nơi, cho nên lời nói cũng thật thà ngây thơ như thế.
Ngu Vô Song nghe thấy cũng không khỏi buồn cười, cô liếc nhìn người đàn ông đối diện, thấy sắc mặt anh càng lúc càng