Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342287

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2287 lượt.




Trong một giây đồng hồ biến thành người đàn bà đanh đá.
‘Lão phật gia’ là ai?
Hắn là Quý tộc chân chính ở Pháp, nhà ở ngay sau Quảng trường Chiến thắng, mở cửa sổ nhìn ra đối diện chính là tháp Eiffel.
Đồng thời cũng là người đỡ đầu danh tiếng cho các trào lưu thế giới, thành lập ra nhãn hiệu thời trang cao cấp được người người theo đuổi, dưới cờ là một loạt những sản phẩm đang được phụ nữ thành thị săn đuổi, càng là nhân vật nổi tiếng trong xã hội thượng lưu ở Pháp.
Hoắc Cố Chi nghe thấy thế, vẻ mặt lập tức cứng đờ, trong mắt ánh lên một tia sắc bén tĩnh mịch.
Từ lúc nào, động lòng đã biến thành yêu thích, bây giờ còn trở thành thâm tình?
Nghĩ tới mấy lời vừa rồi của Nhĩ Đông, khuôn mặt của Hoắc Cố Chi lại lạnh thêm một phần, hai bàn tay lặng lẽ nắm chặt.
Anh câu môi, chợt cười lạnh bạc, trong lòng không khỏi nghĩ, không cần biết là Đường Triều hay là Lý Triều, kẻ nào dám có gan tơ tưởng tới người phụ nữ của anh đều đáng chết!
……….
Lúc Ngu Vô Song nhận được điện thoại, đang đưa bảo bảo ra bên ngoài uống trà trưa, vốn là đang định về nhà, nhưng sau khi nhận được điện thoại của Khương Nhĩ Đông, lại trở lại trung tâm thương mại không không ít quà tặng, cốt yếu là để cho Lý Xương trở về mang đi mẫu váy cô mới thiết kế còn chưa tung ra thị trường.
Cô quá rõ quan hệ của Lịch Cảnh Thần và Vân Đóa Đóa, bọn họ còn đi đăng ký kết hôn rồi, không hiểu Lịch Cảnh Thần đã sử dụng đến thủ đoạn gì.
Nếu không, một thiếu nữ mười tám tuổi làm sao lại đồng ý gả cho cha nuôi của mình?
Một giờ sao, bên ngoài biệt thự nhà họ Lịch, hai chiếc xe đồng thời đỗ lại.
Ngu Vô Song dắt bảo bảo xuống xe, Hoắc Cố Chi rất tự nhiên bước tới đón lấy túi đồ trong tay cô, trong mắt đều là thâm ý, đáy mặt lộ ra vẻ lưu luyến, giống như trong trời đất này chỉ có một mình cô.
Ngu Vô Song bị nhìn bằng ánh mắt như vậy khiến cho cả người đều không được tự nhiên, cô quay đầu đi ho nhẹ một tiếng, sau đó kéo bảo bảo tới trước mặt anh, nhẹ nhàng nói: “Anh rất lâu chưa trò chuyện với bảo bảo rồi, con mới có bốn tuổi cái gì cũng chưa biết, anh còn không chưa chịu bỏ qua sao?”
Trong lòng tự biết hôm đó mình đã gây họa, bảo bảo chớp đôi mắt sáng ngời, đáng thương nhìn Hoắc Cố Chi, bước tới ôm chân dài của anh, cắn môi nũng nịu gọi một tiếng: “Ba.”
Cặp mắt của Hoắc Cố Chi liếc nhìn xuống cậu con trai mới đứng đến đầu gối anh, sắc mặt không tốt, nhìn thế nào cũng thấy có chút âm trầm đến dọa người.
Trái tim nhỏ của bảo bảo càng sợ hãi đập loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn múp míp của bé tràn đầy vẻ sợ hãi, càng ra sức ôm chặt chân của Hoắc Cố Chi: “Ô ô…. Ô ô….. Ba, con biết con sai rồi, ba đừng giận con nữa!”
Cha ruột của bảo bảo là chiến hữu lâu năm của Hoắc Cố Chi, năm đó cậu ấy vì làm nhiệm vụ mà bất hạnh chết thảm, vợ cậu ấy sau khi sinh ra bảo bảo, ngại cậu bé là con chồng trước nên tàn nhẫn vứt bỏ, cuối cùng vẫn là Hoắc Cố Chi sau khi biết được tin tức đã đón bé về nuôi.
“Đứng cho tử tế, nam tử hán đại trượng phu, vì sao cứ động một tí lại khóc nhè?” Rốt cuộc cũng là đứa trẻ tự tay mình nuôi lớn, từ ngày đầu tiên đón cậu bé về Hoắc Cố Chi đã coi nó như con ruột của mình mà yêu thương.
Chỉ là đứa trẻ này bị Vô Song cưng chiều đến không ra gì nữa rồi, khác hẳn so với suy nghĩ ban đầu của anh: “Con đúng là không có tiền đồ, bộ dạng này là con trai của Hoắc Cố Chi ta sao!”
Bảo bảo nghe vậy, lập tức đứng nghiêm chỉnh ngay ngắn, thân hình nhỏ bé nghiêm túc cứng cỏi, xem ra vì muốn để Hoắc Cố Chi quan tâm, lúc này cậu bé đúng là hao tổn hết tâm tư.
Ngu Vô Song thấy thế, không khỏi cười nhéo lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của bảo bảo, bên môi tràn ra nụ cười yếu ớt: “Tiểu tử thúi con được lắm, mẹ uổng công yêu thương con, ba con mới nói một câu đã dọa được con rồi.”
Lúc nói chuyện, cô cười liếc anh một cái, đáy mắt lóe ra phong tình kiều mỵ, so với vẻ sương lạnh lúc trước tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Tiểu tử thúi kia thật là biết bắt nạt kẻ yếu, biết cô không nỡ nặng lời với bé nên ở trước mặt cô luôn làm nũng, náo loạn, nhưng vừa mới thấy Hoắc Cố Chi thì lại đàng hoàng gấp bao nhiêu lần.
Hoắc Cố Chi nhìn bóng hình kia, trái tim như muốn nhũn ra, thái độ kế tiếp đối với bảo bảo cũng tốt hơn rất nhiều: “Về sau không được khóc nhè, cũng không được đòi mẹ con dẫn đi chơi, mẹ con bận rộn như thế, mỗi ngày còn phải chơi với con, con đúng là không biết xấu hổ?”
“Dạ, chỉ cần ba không tức giận, cái gì con cũng làm được!” Bảo bảo từ trước đến giờ chính là đứa trẻ biết nhìn mặt mà nói chuyện, thấy anh nói như vậy, lập tức gật đầu đồng ý, cậu con trai nhỏ vô cùng đáng yêu, lanh lợi.
“Anh đúng là được nể mặt!” Thấy bảo bảo luôn sùng bái ngẩng đầu nhìn Hoắc Cố Chi, Ngu Vô Song khẽ vén tóc dài bên tai, chợt nói chua xót: “Con ở trước mặt em chỉ biét làm nũng bướng bình, nhưng vừa thấy anh đã đàng hoàng ngay ngắn như là ông cụ non.”
Người đàn ông trước mặt phong thái trác tuyệt, rõ ràng là rất đẹp trai, anh cứ ngọc thụ lâm phong đứng ở đó như vậy, mặ