Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.
bàn tay còn chưa có rơi xuống, đã bị một bàn tay vững chãi như thép ngăn cản.
Theo sau đó là gọng nói tức giận: “Đình Đình! Em dừng lại cho anh!:”
Người mới tới chính là Mạnh Thiếu Văn, anh khẩn trương nhìn về phía Ngu Vô Song, trong mắt không nén được sự quan tâm: “Cô không sao chứ?”
Thật ra không cần anh ngăn cản, Chu Mịch Phong đã kéo cô về phía sau rồi, Ngu Vô Song tất nhiên sẽ không có chuyện gì, chỉ là không ngờ sẽ nhìn thấy Mạnh Thiếu Văn ở đây.
Cô ngẩn ra, trong lúc nhất thời không biết nói gì.
NGười đàn ông này không phải hận cô đến tận xương sao? Thấy cô bị đánh, anh nhẽ ra phải rất vui mừng chứ, sao lại ngăn cản?
Mạnh Thiếu Văn nhìn cô thật sâu, cái nhìn này có mùi vị rất sâu.
Anh cũng không biết vì sao khi nhìn thấy Đình Đình đánh cô, mình lại khẩn trương như thế, hành động vừa rồi như phát ra từ bản năng vậy
Chờ đến khi anh hoàn hồn, mới phát hiện mình vừa làm gì.
Mạnh Thiếu Đình tức giận, cánh tay bị nắm chặt, cô ta kêu đau một tiếng, giọng nói càng trở nên bén nhọn: “Anh hai, anh còn giúp người ngoài gây chuyện với em? Ngay cả chuyện em muốn giáo huẫn con tiện nữ lỗ mãng này, anh cũng muốn ngăn cản?”
Giọng nói sắc bén chói tai này truyền tới, Mạnh Thiếu Văn có muốn bỏ ngoài tai cũng không được, anh vội thu lại tầm mắt, nhíu mày, trong giọng nói lộ ra ý lạnh: “Đình Đình, em còn lời nào hay hơn không? Cần gì phải hung dữ như này? Em cũng không nhìn xem đây là ở đâu, em muốn mình lên trang nhất sao?”
Quả thật sự nghiệp của Mạnh Thiếu Đình mấy năm nay phát triển rất tốt, vốn là con gái nhà giàu, có rất nhiều nhãn hiệu muốn mời cô ta làm người phát ngôn. Nhũng năm gần đây, cô ta cũng phát triên bên lĩnh vực nghệ thuật, cũng nhận được mấy kịch bản phim truyền hình, nhận được đánh giá rất tốt, nháy mắt đã trở thành minh tinh nổi tiếng.
Cho nên phòng viên rất thích đưa tin về cô ta.
Vừa nghe được những lời này, Mạnh Thiếu Đình thoáng sợ hãi, Lăn lộn trong nghề mấy năm nay, cô ta quá hiểu nếu một khi chuyện này truyền ra ngoài, thì sự nghiệp của cô ta sẽ ảnh hưởng như thế nào.
Cô ta cũng chỉ con gái, tuy là hòn ngọc quý trên tay ba mẹ, nhưng không được ông thích.
Ông là người trọng nam khinh nữ không phải là chuyện ngày một ngày hai, ngay cả mẹ cô còn không có cổ phần trong Hẳng Viễn thì cô ta có là gì.
“Đúng vậy đấy Đình Đình, có gì chúng ta từ từ nói! Hình như em đã hiểu lầm cô Ngu đây rồi!”, Giản Uyển Linh đứng bên cạnh xem trò vui từ nãy đến giờ mới tiến lên, tình ý chân thật nhìn Mạnh Thiếu Đình, quả nhiên là dáng vẻ chị dâu mười phần: “THời gian trước em hay làm việc bên ngoài nên không biết! Anh Hoắc, cũng chính là cậu nhỏ đã đưa bạn gái và con trai về nước!”
Những lời này quả thật kích thích Mạnh Thiếu Đình không nhỏ, cô ta không để ý đến Ngu Vô Song nữa, mà ngẩng đầu lên nhìn Giản Uyển Linh, đáy mắt tràn đầy sự kinh ngạc: “Chị nói Hoắc Cố Chi đã về> Anh về đây làm gì? Chẳng phải trước đây anh từng nói mình không có hứng thú với Hằng Viễn sao?”
Mạnh Thiếu Đình sợ hãi Hoắc Cố Chi về đây đề cướp đoạt gia sản: “Anh hai, rốt cuộc anh về đây là gì? Sao anh lại để cho anh về đây, chẳng lẽ anh không biết anh là người lòng muông dạ thú sao?”
Nghe thế, Ngu Vô Song không nhịn được nữa, một lần nữa cô lại cảm thấy băng giá thay cho người đàn ông kia, những người này đều có quan hệ huyết thống với anh, nhưng bọn họ lại chỉ biết một mực hoài nghi kiêng kị, thậm chí có thể nói là chán ghét!
Cô nhếch đôi môi đỏ mọng, đáy mắt lộ ra ý lạnh, giễu cợt nói: “Cô Mạnh có thể yên tâm, những thứ nhà các cô có Cố Chi cũng chẳng hiếm!”
Vinh nhục không sợ hãi.
“Vậy anh ta quan tâm cái gì?”, Theo bản năng, giọng nói lãnh trầm của Mạnh Thiếu Văn vang lên, anh ta nhìn Ngu Vô Song bằng ánh mắt rất phức tạp, khuôn mặt này đúng là xinh đẹp không gì sánh bằng, nhưng phụ nữ càng xinh đẹp thì càng có độc.
Năm năm trước, Mạnh Thiếu Văn đã hiểu rõ điều này, anh ta mím môi mỏng, lạnh lùng nói: “Năm đó Hoắc Cố Chi cũng đã nói không có hứng thú với Hằng Viễn, nhưng cuối cùng đến khi ông nội lập di chúc, không phải vẫn cho anh ta một phần sao? Không ai thiếu anh ta thứ gì, cần gì anh ta phải giả bộ không quan tâm như vậy?”
Bọn họ đều là những người trần mắt thịt, anh ta không tin, người đàn ông kia không có hứng thú với tài phú! Phàm là người đàn ông, chỉ cần có cơ hội, bọn họ đều muốn “nhất phu trùng thiên” (*)
(*) Nhất phi trùng thiên: bay vọt lên trời, ý chỉ sự giàu có, nhanh chóng thăng quan tiến chức.
Sắc mặt này của anh ta khiến Ngu Vô Song hận vô cùng, cô luôn cho rằng anh ta lòng muôn dạ thú, trước kia chỉ coi anh ta có lòng cầu tiến, sùng bãi anh ta vô hạn.
“Cô biết Hoắc Cố Chi sao?” nghe hai người nói chuyện, Mạnh Thiếu Đình chợt quay sang nhìn cô, lông mày cau lại, gây sự nói: “Người phụ nữ này đúng là không thể coi thường mà, sao ai cô cũng biết vậy? Anh ta không có hứng thú với Hằng Viễn? Anh tôi nói rất đúng, sở dĩ anh ấy có thể trở thành người thừa kế Hắng Viễn ho