Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2551 lượt.
càng trở nên âm trầm, chỉ là trên mặt không tỏ ra chút nào.
“Cô.....” Mạnh Thiếu Đình quả thật đã tức giận, phẫn nộ chỉ vào Ngu Vô Song, tức đến run rẩy nói: “Một người phụ nữ đê tiện bỉ ổi như cô thì biết cái gì? Lời nói của anh tôi đến phiên loại người tầm thường như cô hiểu sao?
Ngu Vô Song nghe đến đây, nở nụ cười hì hì, tựa vào trước xe, che đôi môi đỏ mọng, tư thái lười biếng xinh đẹp, nhưng cũng không lên tiếng giải thích.
Cô không hiểu sao? Làm sao cô có thể không hiểu chứ? Mười ba tuổi cô đã quen Mạnh Thiếu Văn, ở cùng anh ta nhiều năm như vậy, tính tình anh ta ra sao chẳng lẽ cô không hiểu?
Anh ta là loại đàn ông có thể vì đạt được mục đích mà không từ mọi thủ đoạn, năm đó nếu như cô không phải là con gái của nhà họ Giản, mà chỉ là một cô gái bình thường, kể cả anh ta nhìn thấy đã yêu thì cũng sẽ không để trong lòng!
“Cô cười cái gì?”, khó hiểu nhìn người phụ nữ kia, đáy mắt Mạnh Thiếu Đình thoáng qua sự phiền não, từ trước đến giờ cô ta vẫn là hòn ngọc quý trên tay ba mẹ, anh trai cũng rất yêu thương cô ta, người ngoài càng hâm mộ cô ta hơn. Làm gì có người nào dám nhanh mồm nhanh miệng ngụy biện với cô ta như vậy?
Đứng đó dậm chân một cái, cô ta chuyển mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh: “Anh hai! Anh xem cô ta đi, cô ta không hề coi anh ra cái gì! Rốt cuộc cô ta có thân phận gì mà mọi người phải kiêng kị cô ta như vậy?”
Đặc biệt là anh hai, ánh mắt anh ấy nhìn cô ta rất phức tạp, bộ dạng kia đã rất nhiều năm cô ta chưa nhìn thấy rồi!
Ngu Vô Song đưa mắt nhìn Chu Mịch Phong, ý bảo anh ta đưa bảo bảo lên xe trước, sau đó cô vắt hai chân vào nhau tựa hẳn vào xe, lông mày như vẽ, giọng nói lành lành: “Sợ rằng cô Mạnh chưa biết, tôi là vợ chưa cưới của Hoắc Cố Chi, theo vai vế, cô còn phải gọi tôi một tiếng mợ nhỏ đấy!”
Đây là lần thứ hai cô ấy dùng thân phận mợ nhỏ để nói chuyện với anh ta rồi, Mạnh Thiếu Văn nghe vậy, lông mày nhíu lại, trong lòng cảm thấy phấn quẫn.
Có lúc con người như một loài sinh vật phức tạp, nhưng cảm xúc khó hiểu len lên lồng ngực, khiến anh ta cảm thấy khó thở, tâm trạng cũng xuống thấp.
Mạnh Thiếu Đình chỉ coi cô là người phụ nữ Hoắc Cố Chi nuôi ở bên ngoài, dù thế nào cũng không thể ngờ cô ta lại dám danh chính ngôn thuận thừa nhận nhưu vậy, co ta trợn ton mắt, theo bản năng nhìn sang Mạnh Thiếu Văn.
Trong mắt cô ta, ấn tượng với Hoắc Cố Chi chỉ dừng lại ở lần anh ta về nhà họ Mạnh nhiều năm về trước.
Khi đó mặc dù cô ta còn nhỏ, nhưng có thể cảm thấy sự lãnh lẽo của người đàn ông kia, sau đó lại nghe mọi người bàn tán, nhiều năm qua anh ta vẫn không hề có bạn gái. Nếu ở phương diện kia không có vấn đề, thì anh ta chính là Gay!
Thật sự là trên người anh ta tỏa ra hơi thở cấm dục quá mạnh mẽ, khiến rất nhiều người khi gặp anh đều nhớ đến điều này!
“Đình Đình, thôi đi! Cô ấy nói không sai, cô ấy thật sự là người mà Hoắc Cố Chi thừa nhận là vợ chưa cưới trước mặt toàn thể gia đình!”, Mạnh Thiếu Văn âm trầm không lên tiếng, nhưng Giản Uyển Linh lại hoàn thành trọng trách chị dâu mà giải thích thỏa đáng!
Cô ta không ngừng lắc đầu với Giản Uyển Linh, trên khuôn mặt tỏ ý dàn hòa: “Đình Đình, dù gì chúng ta cũng là người một nhà, đừng nên nháo quá!”
“Chị đừng nói bậy, ai là người một nhà với cô ta?” Mạnh Thiếu Đình không chút suy nghĩ phủ nhận, cô ta hung tợn nhìn Giản Uyển Linh, cuối cùng ánh mắt trở lại trên người Ngu Vô Song, tràn đầy bài xích: “Muốn làm mợ tôi, kiếp sau đi! Ngay cả Hoắc Cố Chi tôi còn không thừa nhận thì cô là cái thá gì? Tôi cảnh cáo cô, về sau bớt nói chuyện nhà họ Mạnh đi, chúng tôi là gia đình giàu có ở Nam Giang, không phải là thứ cô có thể trêu chọc nổi đâu!”
Mạnh Thiếu Đình thuận buồm xuôi gió trong 26 năm, căn bản chưa từng biết cái gì là thối lui, Mạnh Thiếu Văn không lên tiếng, nhưng không có nghĩa cô ta là người câm!
Đừng nói đến chuyện quan hệ giữa cô ta và Chu Mịch Phong, chỉ nói đến thân phận vị hôn thê của Hoắc Cố Chi đã khiến cô ta không thể tha thứ rồi!
Cô ta có thể không có cổ phần của Hằng Viễn, nhưng anh trai thì không được! Anh trai là hy vọng lớn nhất trong cuộc đời này của cô ta, chỉ cần anh trai giữ vừng vị trí của mình ở Hằng Viễn, thì cô ta mới có được những ngày an nhàn!
Những năm gần đây, Ngu Vô Song vốn đã sớm luyện thành vinh nhục không sợ đến mức trở thành bản lĩnh, năm đó ở nước Pháp cầu học, cô cũng từng chịu không biết bao nhiêu sự khinh thường, tay trắng lập nghiệp, hơn nữa còn là người Trung Quốc nên chịu rất nhiều sự ức hiếp của người nước ngoài!
Trong mắt những người tóc vàng mắt xanh kia, việc cô bước chân vào giới thời trang Pháp hoàn toàn là mơ tưởng viển vông.
Nhưng cuối cùng cô vẫn có thể thực sự đánh bại họ, khiến tất cả những người từng chất vấn cô phải ngậm miệng.,
Nếu nhưu nói Giản Uyển Như là một đóa hoa sen tinh khiết, thì Ngu Vô Song hiện tại chính là đóa hồng có gai, bên ngoài thì hương thơm thơm ngát, nhưng bên trong gai nhọn đứt tay.
Ngay cả nước Pháp thời thượng cô cũng có thể chinh phục, thì một Mạnh Thiếu Đình nhỏ nhỏ là cái