Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342322

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.

thá gì?
Ngu Vô Song nhếch đôi môi đỏ mọng, lười biếng đứng lên, giẫm gót giàu nhỏ, trước mặt những người này, cô thể hiện sự tự tin tuyệt đối của mình, những lời nói ra càng khiến người ta kinh hãi.
Cô nói: “Mạnh Thiếu Đình! Mạnh Thiếu Văn! Giản Uyển Linh! Các người nghe cho rõ đây, bây giờ tôi là vợ chưa cưới của Hoắc Cố Chi, tôi với anh ấy một lòng! Ngày hôm nay các người khinh miệt anh ấy, sớm muộn gì tôi cũng sẽ đến đòi lại!”



Em gái chết


Những năm gần đây, Ngu Vô Song đã luyện được tới bản lãnh vinh nhục không sờn, hồi trước lúc còn học ở Pháp cô đã từng chịu đựng không biết bao nhiêu sự khinh thường. Khi hai bàn tay trắng dựng nên sự nghiệp, một người Trung Quốc như cô, cũng chịu không ít sự chèn ép của người ngoại quốc!
Trong mắt của những kẻ nước ngoài tóc vàng mắt xanh thì ý tưởng xông pha vào giới thời trang thượng lưu ở Pháp của cô hoàn toàn là chuyện người si nói mộng!
Nhưng cuối cùng, cô đã dùng thực lực để đánh bại họ, khiến cho tất cả những người đã từng nghi ngờ cô đều phải ngậm miệng.
Nếu như Giản Uyển Như là một đóa hoa sen ưu nhã tinh khiết, thì Ngu Vô Song bây giờ chính là một đóa hồng đầy gia, bề ngoài tỏa hương bốn phía, nhưng lúc chạm vào lại đầy gia bén nhọn.
Ngay cả giới thượng lưu ở Pháp cô còn chinh phục được, một Mạnh Thiếu Đình nho nhỏ có là cái thá gì?
Giản Uyển Linh đứng đó, rũ mắt đẹp, tâm tình dời sông lấp biển rất khó chịu!
Là phụ nữ ai chẳng mong đợi một tình yêu ngọt ngào duy mỹ, cô ta đã đóng giả Giản Uyển Như năm năm rồi, trong lúc đó không phải là chưa từng trải qua tình yêu tuyệt vời như thế, chỉ là tất cả những điều này đều là của Giản Uyển Như mà thôi!
Mỗi lần nghĩ tới đây, trong lòng cô ta rét lạnh một hồi, cô ta không biết tương lai của mình ở nơi nào, cuộc sống như vậy chẳng nhẽ không bao giờ có thể thay đổi?
Khắp nơi phải đối phó với người phụ nữ trước mặt thậm chí không có xuất thân danh giá, nhưng lại có người đàn ông của riêng cô ấy (NVS), cô ta cũng là phụ nữ, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của Hoắc Cố Chi, cô ta có thể cảm nhận được một phần thâm tình trong đó.
Cảm giác như thế trước kia cô ta cũng từng được hưởng thụ, nhưng mấy năm nay tình cảm của anh Thiếu Văn đối với cô ta đã phai nhạt đi nhiều, hơn nữa sau khi đính hôn, tình cảm giữa bọn họ càng có khuynh hướng giống như tình thân, phần tình yêu nồng đậm lúc ban đầu sớm theo thời gian mà trở nên nhạt nhẽo.
Tâm tình Mạnh Thiếu Văn lại không hề giống như thế, hắn không ngờ rằng phụ nữ thì ra còn có một khía cạnh mạnh mẽ như thế, hơn nữa những thứ này đều là để bảo vệ cho tên Hoắc Cố Chi kia.
Tên kia thì có tài đức gì, có được một người phụ nữ vừa xinh đẹp lại thông minh? Hắn (HCC) đã 38 tuổi rồi, mà người phụ nữ trước mặt này lại thanh xuân dồi dào, chỉ nói đến tuổi tác, hai người đã chênh lệch khá xa rồi!
“Mạnh Thiếu Văn, tôi hy vọng anh biết điều một chút!” Ngu Vô Song chẳng hề để ý tới ánh mắt phức tạp của những người này, cô tươi cười, hơi cong cánh môi, đáy mắt lộ ra ánh sáng thâm thúy: “Vị trí người thừa kế Hằng Viễn, là Cố Chi không cần. Nhưng mà, so với anh thì anh ấy có tư cách để thừa kế hơn, mặc dù hai mươi lăm tuổi anh ấy mới trở về nhà họ Mạnh, nhưng ông cụ lại thích người con trai này nhất!”
Dứt lời, rõ ràng có thể thấy sắc mặt người đàn ông đối diện âm trầm hẳn, Ngu Vô Song khoái hoạt nở nụ cười, nụ cười của cô thật đẹp, mang theo ý tứ chế nhạo: “Lời muốn nói đã nói xong, Mạnh thiếu gia là người thông minh, chắc hẳn đã hiểu tôi có ý gì. Hẹn gặp lại!”
Trước khi bước lên xe, cô lại vỗ vỗ ót, khuôn mặt tinh xảo hiện lên nụ cười gian xảo: “Xem trí nhớ của tôi này, thiếu chút nữa quên luôn chuyện quan trọng nhất. Giản tiểu thư, tôi nhớ lần trước ở khách sạn Thịnh Cảng đã nói qua với cô rồi, chỗ tôi có chút đồ cũ của cô, nhưng mà đợi lâu rồi cô vẫn chưa tới lấy, chắc là cũng không quan tâm! Nếu như vậy, có khi tôi nên đưa mấy thứ đó cho ký giả báo lá cải nhỉ!”
Cô vừa dứt lời, Giản Uyển Linh bên kia thật không nhịn nổi, mắt cô ta chăm chú nhìn chằm chằm vào Ngu Vô Song, giọng nói mềm mại lại lộ ra một tia khẩn trương lạnh lùng: “Ngu Vô Song, rốt cuộc cô định làm gì? Có lời gì thì nói cho rõ, nói xằng nói bậy như vậy có ý gì? Giản Uyển Như tôi làm được đoan làm được chính, sao phải sợ cô uy hiếp.”
Cuộc sống của cô ta những năm này luôn cẩn thận từng ly từng tý, cho dù vai diễn là người chị ruột cùng mình lớn lên từ nhỏ, cô ta cũng không dám khinh thường.
Từ lúc quyết định làm chuyện này, cô ta đã không cho phép mình thất bại, nhưng trên đời này không có tường nào không lọt gió, có một số chuyện cho dù có diễn kịch giỏi bao nhiêu đi chăng nữa, thì giả vẫn chỉ là giả.
Nhưng mà cô ta lại tự mình lơ là, cô ta vô ý xem nhẹ hậu quả của những chuyện xảy ra trong quá khứ, thực sự có chút kinh thường bất chấp hậu quả!
“Giản tiểu thư không sợ thì cần gì phải khẩn trương?” Ngu Vô Song quay lưng về phía bọn họ, hơi nghiêng người, liếc mắt ra sau nhìn cảm xúc kích động rõ ràng của Giản Uyển Linh,


Snack's 1967