Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2312 lượt.
àn toàn là dựa vào năng lực của mình! Nếu Hoắc Cố Chi có bản lĩnh, có thể đứng ra cạnh tranh công bằng với nhau mà, mờ ám sau lưng như vậy thì còn gì gọi là đàn ông?”
Luận về vai vế, những người này đều có vai vế thấp hơn anh! Thế nhưng một chút sự tôn trọng và tình thân cũng không có, nếu có thì cũng chỉ là sự hiểu lầm và chửi bới!
Ngu Vô Song đứng đó, toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lùng, mắt lạnh nhìn qua Mạnh Thiếu Đình, cười nhạt nói: “Cô Mạnh quả thật có chứng hoang tưởng rồi cũng nên, ngọn nguồn câu chuyện thế nào tôi cũng không cần giải thích cho cô. Anh trai cô là người hiểu rõ nhất!”
Trong lúc nói chuyện, cô chuyển mắt sang Mạnh Thiếu Văn, đáy mắt lộ ra ý giễu cợt: “Nói về giờ vờ ngu ngộc, Mạnh tổng mới là cao thủ, cần gì nghĩ cho người khác như vậy? Anh cũng không nhìn lại xem mình đang ngồi ở vị trí nào. Những thứ anh muốn anh đều đã đoạt được, tại sao còn không bỏ qua cho Hoắc Cố Chi? Đám người các anh nhìn thấy anh ấy muốn tranh đoạt Hằng Viễn lúc nào hả?”
Năm đó cô quả thật mắt mù mới có thể coi trọng người đàn ông này, nếu như không phải vì chuyện của Giản Uyển Linh, có lẽ bây giờ cô đã trở thành vợ của anh ta, hơn nữa còn cùng anh ta đứng một chiến tuyến chống lại Hoắc Cố Chi!
Nghĩ đến đây, Ngu Vô Song âm thầm cắn răng, đáy lòng đột nhiên cảm thấy bối rối!
Thật may, thật may là bây giờ cô đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với anh ta, bây giờ cô là Ngu Vô Song, không phải là Giản Uyển Như, không phải là người phụ nữ ngu xuẩn vì yêu năm đó nữa!
Mạnh Thiếu Văn thực ra là một người đàn ông tốt, biết không chế tình cảm, không bao giờ đem phiền não trong công việc ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày.
Nhưng duy chỉ có người phụ nữ này, mỗi lần đều có thể chọc tức anh ta, đôi mắt bốc hỏa nén giận nhìn cô chằm chằm, giọng nói còn mang theo sự tức giận không kìm được, “Ngu Vô Song! Rốt cuộc tôi đã mắc tội gì với tôi mà khiến mỗi lần cô gặp tôi đều là bộ dạng nghiến răng oán hận như vậy?”
Cô ấy bảo vệ Hoắc Cố Chi anh ta có thể hiểu, dù sao cô ấy cũng là người phụ nữ của anh ta, nhưng mỗi lần cô ấy nhìn anh ta đều lộ ra sự hận thù, sự hận thù này khiến anh ta cảm thấy khó hiểu.
Rốt cuộc anh ta đã làm gì mà có thể khiến cô ấy căm hận như vậy?
Anh ta vừa dứt lời, Giản Uyển Linh đang yên lặng xem náo nhiệt đột nhiên giật mình!
Đúng, chính là cảm giác này!
Thiếu Văn nói đúng, chính là oán hận!
Khi Ngu Vô Song nhìn Mạnh Thiếu Văn là sự oán hận không ngừng, khi nhìn cô ta lại càng hận thù hơn.
Cô ta có thể chắc chắn, trước kia mình không hề gặp người phụ nữ đó bao giờ, nhưng tại sao cô ta lại như vậy?!
Trong lòng đột nhiên xuất hiện những suy nghĩ này, cô ta giật giật môi, chợt lên tiếng hỏi: “Cô Như, chúng ta từng gặp nhau chưa? Hay là chúng tôi từng làm gì có lỗi với cô nên lần nào cô cũng nhằm vào tôi và Thiếu Văn phải không?”
“Anh hai, con đàn bà này làm phiền anh?”, Mạnh Thiếu Đình nghe vậy, không đợi Ngu Vô Song đáp lại, cô ta liền trợn to mắt muốn Mạnh Thiếu Văn chứng thực: “Anh hai, lần nào anh cũng như vậy, có một số người không đáng để được anh tôn trọng. Anh xem đi, người phụ này luôn miệng nói anh không tốt, tại sao anh còn muốn bảo vệ cô ta?”
Trong mắt người nhà họ Mạnh, Mạnh Thiếu Văn như là ánh sáng, dưới sự dẫn dắt của anh ta, Hằng Viễn sẽ ngày càng phát triển.
Cũng như vậy, Mạnh Thiếu Văn là sự bảo hộ của Mạnh Thiếu Đình, anh ta là người anh có năng lực xuất chúng. Có thể khiến cô một bước lên mây trong làng giải trí.
Mặc dù bây giờ trong ngành này đầy rẫy những quy tắc ngầm, nhưng Mạnh Thiếu Đình ra mắt suốt tám năm nay, nhưng một lần cũng chưa từng gặp qua, cũng bởi vì bên cạnh cô ta còn có một người anh tốt! Vì nể mặt Mạnh Thiếu Văn, mà không có một ai dám làm khó cô ta!
Những người này tỏ ra vô tội như vậy, thật sự khiến Ngu Vô Song cảm thấy buồn cười.
Cuối cùng, cô thật sự cười, cười đến tuyệt diễm, xinh đẹp không gì sánh bằng, nhưng đáy mắt lộ ra ánh sáng lạnh lùng, giọng nói mát lạnh như nước: “Có phải cô Giản rất thích đi nhận quan hệ linh tinh như vậy không? Trước kia chúng quen nhau hay không chẳng lẽ cô lại không biết? Về phần cô Mạnh. Anh trai của cô, tôi cũng không bảo anh ta là thứ gì quá quan trọng cả, anh ta chỉ là bảo vật trong lòng nhà họ Mạnh các cô mà thôi!”
Những lời nói như tát thẳng vào mặt người ta như vậy quả thật chí có mình Ngu Vô Song dám quang minh chính đại nói ra mà thôi!
Làm cháu đích tôn của nhà họ Mạnh, đối với người đã ngậm thìa vàng mà lớn lên như Mạnh Thiếu Văn mà nói, chung quanh anh ta đều là những ánh mắt tán dương thưởng thức, chưa từng có người phụ nữ nào dám coi thường anh ta như vậy!
Lúc này, khuôn mặt anh ta trở nên âm trầm, Giản Uyển Linh thấy vậy, khóe môi khẽ cong lên, đáy lòng thoáng vui sướng.
Ầm ĩ đi ầm ĩ đi, càng ầm ĩ càng tốt, như vậy có thể khiến anh Thiếu Văn căm hận cô hơn mà thôi, lòng tự tôn của một người đàn ông nhất định không được phép động đến, vậy mà cô còn dám động vào, sẽ chỉ khiến anh ấy chán ghét cô hơn thôi!
Hiểu được điều này, nụ cười của Giản Uyển Linh