Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
ũng không tìm thấy! Giản tiểu thư thiện lương như vậy, em gái ruột chết, nửa đêm nằm mộng có khóc đến ướt gối hay không?”
Cô cố ý nói rõ ba chữ em gái ruột, cho dù là ai cũng đều nhìn ra vẻ giễu cợt, sắc mặt Giản Uyển Linh trong nháy mắt lạnh như sương, cô ta cắn chặt răng, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, trong mắt khó nén nổi sự kinh sợ!
Mỗi lúc đêm khuya, cô ta đều mơ thấy trong biển sâu có người kêu cứu mạng, cô ta biết tiếng kêu này là của ai, nhưng cô ta lại nhẫn tâm bỏ mặc.
Có lúc cô ta còn mơ thấy ma quỷ quấn đầy rong biển tới lấy mạng mình, không ngừng thắt cổ cô ta, ở bên tai cô ta nói đi nói lại: “Giết chết ngươi, giết chết ngươi!”
“A …..” ở nơi này dưới ánh mặt trời nhức mắt, Giản Uyển Linh nhớ tới những thứ tối tăm kia, xé họng, hét lên một tiếng bén nhọn, sau đó cô ta che hai lỗ tai, ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc rống lên: “Đừng nói nữa….. Cô không cần nói nữa, tôi không biết gì hết, không nhớ gì hết!”
Thiên kim đại tiểu thư lúc nãy còn tao nhã mỉm cười đùng một cái lại bị kích thích đến mức khóc rống trên mặt đất, thay đổi cũng quá lớn rồi, Mạnh Thiếu Đình giật mình, trong lòng vừa bực vừa hận.
Nhất định là cô ta, nhất định là cô ta đã hại Uyển Linh! Nếu không sao cô ta lại sợ hãi tới như vậy?
Ngu Vô Song thấy vậy, nụ cười nơi đáy mắt càng thêm đậm, nhìn xem, đây chính là Giản Uyển Linh, cô ta am hiểu nhất chính là lợi dụng ưu thế của mình.
Người phụ nữ này sinh ra đã có khuôn mặt của một mỹ nhân cổ điển, một chút nhíu mày, một tia ưu thương cũng sinh động hơn so với người khác, cũng rất hấp dẫn ánh mắt đàn ông, khiến trong lòng bọn họ nảy sinh ỹ nghĩ thương xót.
Giống như lúc này, Mạnh Thiếu Văn quả thực đã bị tiếng khóc tê tâm liệt phế làm cho rung động, hắn quá rõ ràng năm đó đã xảy ra chuyện gì.
Mọi người thấy Uyển Như còn sống, đều nghi ngờ rằng cô mới chính là kẻ bày trò.
Nhưng chỉ có hắn hiểu rõ, người thực sự bị thương chính là cô ấy, nếu như năm đó hắn có can đảm đuổi theo, mà không phải làm con rùa đen rút đầu, phải chăng kết quả sẽ khác?
Ý thức được điều này, tim Mạnh Thiếu Văn nhất thời như bị dao cắt, hắn tiến lên, khom lưng đứng trước mặt Giản Uyển Linh, ôm thật chặt cô ta vào lòng, tự động an ủi cô ta: “Uyển Như, đừng sợ. Những chuyện kia đều qua rồi, em mới thật sự là người bị hại, những người đó căn bản không hiểu chân tướng, bọn họ không có tư cách để bình luận!”
Không biết chân tướng? Ngu Vô Song nghe vậy, thật sự không nhịn được mà bật cười, cô câu môi, đáy mắt lộ ra vẻ châm biếm nhàn nhạt: “ý của Tổng giám đốc Mạnh là tôi đang nói bậy? Tôi cũng chỉ thuận miệng mà hỏi vậy thôi, ai biết được khả năng chịu đựng của Giản tiểu thư lại kém như thế, cứ như thế mà khóc!”
“Đáng đời!” Mạnh Thiếu Đình đứng bên cạnh càng không nhịn nổi mà âm thầm nhỏ giọng: “Nếu như không làm việc trái với lương tâm thì cần gì phải phản ứng mạnh như vậy? Hơn nữa người chết là Uyển Linh, Giản Uyển Như cô vẫn còn sống khỏe mạnh! Đây không phải là chứng cớ tốt nhất sao?”
Giản Uyển Linh thật sự rất sợ, cô ta đang sống yên ổn, không hề muốn đi đền mạng cho Giản Uyển Như đâu.
Có Mạnh Thiếu Văn an ủi, trong lòng cô tay chảy qua một lòng nước ấm, lại càng được nước nhào vào ngực hắn ôm chặt cần cổ hắn, dùng cái này để tìm kiếm sự an ủi: “Anh Thiếu Văn, anh phải tin tưởng em. Em thật sự không có làm chuyện gì có lỗi với Uyển Linh, là em ấy……. là em ấy …………”
Cô ta mấy lần nghẹn ngào, bộ dáng không biết có bao nhiêu uất ức.
Mạnh Thiếu Đình đều thấy được, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, âm thầm liếc mắt, cũng chẳng thèm để ý chỗ này là sân bay tấp nập kẻ đến người đi phải chú ý tới hình tượng trước công chúng, dùng giọng nói căm hận: “Giản Uyển Như, cô tỉnh lại đi! Cũng chỉ có anh Thiếu Văn mới tin vào cái lý do vớ vẩn đấy của cô, tôi thì một chữ cũng không tin được!”
Giọng nói dừng lại một chút, cô ta liếc mắt nhìn Ngu Vô Song, ngay sau đó lại nói đầy vẻ kiêu ngạo: “Mặc dù tôi ghét người phụ nữ kia, nhưng đúng như thế, cô cũng chẳng tốt đẹp gì. Cô thật sự cho rằng chỉ cần gả vào nhà họ Mạnh là có thể bình an vô sự sao? Tôi cho cô biết, oan hồn của Uyển Linh sẽ tới tìm cô đòi mạng đấy!”
Mấy chữ oan hồn đòi mạng vừa xuất hiện, Giản Uyển Linh càng thêm sợ hãi tới sắc mặt trắng bệch, cô ta khóc đến hoa lê đái vũ rồi vùi thật sâu vào cần cổ của Mạnh Thiếu Văn, bộ dáng kia giống như thật sự sợ hãi.
Cảm nhận được người phụ nữ trong ngực mình đang run lẩy bẩy, Mạnh Thiếu Văn lạnh mặt nhìn Mạnh Thiếu Đình, trực tiếp lên tiếng dạy dỗ: “Đình Đình! Em còn như vậy, có tin anh sẽ lập tức tìm người để gả em đi hay không?”
Ngay từ mấy năm trước khi Mạnh Trăn Tỳ quyết định người thừa kế, mọi chuyện trong nhà họ Mạnh đều do Mạnh Thiếu Văn xử lý, cha hắn là một người đàn ông vô dụng chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt, trong nhà có rất nhiều chuyện đều cần hắn quyết định!
Cũng như thế, hôn sự của Mạnh Thiếu Đình cũng do hắn làm chủ. Cô ta năm nay đã 26 rồi, đã sớm tới tuổi bàn chuyện kết hôn, nhưng ánh mắt của cô ta lại cực cao, không vừa mắt với những ngư