Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.

trời chiếu lên sườn mặt của anh, tạo thành một tia âm u, mắt phượng anh tĩnh mịch như biển, im lặng không nói.
Nhưng anh như vậy, làm cho Hà Cửu kinh hãi, anh ta vội vàng nói xin lỗi: "Thật xin lỗi, đại ca! Em không nên nhiều chuyện như vậy, nhưng em rất tức giận, năm đó lúc anh cứu cô ta, em và Tống Ngạn vừa nhìn đã hiểu rõ. Anh cực nhọc ngày đêm chăm sóc cô ta, nhưng sau khi cô ta tỉnh lại lại thì coi anh là sài lang hổ báo. Cả chuyện lần này nữa, anh cầu hôn cô ta, cô ta lại từ chối?"
Trước kia, đại ca bọn họ là miếng mồi ngon trong quân doanh, rất được nữ binh kia ưa thích. Sau khi giải ngũ, chuyển nghề thì đã là tiêu điểm của rất nhiều người phụ nữ, bất luận là diện mạo, chiều cao hay là tài phú, đều là người trên người!
Nhưng một kim cương vương lão ngũ như vậy, cầu hôn người phụ nữ mình yêu thì lại bị từ chối.
Ánh mắt Ngu Vô Song cao đến đâu? Cao đến mức nào mà dám từ chối đại ca của anh ta?
Càng nghĩ thì càng thấy tức giận, tính anh ta trời sinh thẳng thắn, lại chịu ơn Hoắc Cố Chi, đương nhiên là luôn đứng về phía anh.
"Đại ca, em không hiểu, tại sao anh có thể nhịn được cô ta? Những năm qua, Ngu tiểu thư càng làm càng nổi tiếng, người phụ nữ có được thành tựu như cô đã là người lợi hại rồi, nhưng anh nhìn đi, bộ dạng này cô ta như cảm thấy chưa thỏa mãn. Anh cũng không phải người thiếu ăn thiếu mặc, cô ta liều mạng như vậy làm gì?"
Anh ta sinh ra ở nông thôn, chủ nghĩa đàn ông trong lòng rất nghiêm trọng, ở trong mắt của anh ta, phụ nữ nên ở nhà giúp chồng dạy con.
Hoắc Cố Chi nghe vậy, không khỏi buồn cười, hai tay anh ưu nhã đặt ở trên đầu gối, lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, sau đó ôn hòa mà cười: "A Cửu, vậu không thể hiểu! Cô ấy và vợ cậu không giống nhau, cậu đừng so sánh cô ấy với phụ nữ bình thường!"
Anh không muốn bẻ gảy cánh chim của cô, để cô chỉ có thể dựa vào anh để sống sao?
Nhưng Ngu Vô Song như vậy thì còn có ý nghĩa gì? Bên cạnh anh còn thiếu phụ nữ xinh đẹp hay nịnh hót sao? Nếu ban đầu chỉ đơn giản là động lòng như vậy, anh sẽ cảm thấy thất vọng với tình yêu!
"Dạ, đại ca, em không hiểu, nhưng người phụ nữ không phải nên như vậy sao?" Hà Cửu gãi gãi đầu tóc đen, sau đó khổ não lên tiếng: "Em biết cô ta là người anh yêu, nhưng cưng chiều phụ nữ cũng cần có mức độ! Đại ca, nếu anh ở cổ đại, thì chính là Thương Trụ vương rồi! Còn Ngu Vô Song chính là Đắc Kỷ hại nước hại dân !"
Anh ta dựa theo nguyện vọng của cha mẹ mình mà cưới một người phụ nữ nông thôn, chất phác, đơn giản, tinh khiết. Anh ta đã từng bị mê hoặc, cảm giác mình có tương lai, nên cưới một người phụ nữ thành thị mới đúng.
Nhưng sau khi kết hôn, mới phát hiện ánh mắt của cha mẹ rất chính xác.
Người phụ nữ xinh đẹp có thể ăn thay ăn cơm sao? Kết hôn rồi không dùng củi, gạo, dầu, muối, tương, dấm, sống qua ngày sao? Ngu Vô Song cô rất xinh đẹp, nhưng không biết chiên trứng gà, cô ta chính là loại trông thì đẹp như mà dùng không được.
Hai người bằng tuổi nhau, ở tuổi của Hoắc Cố Chi, anh vô cùng khao khát có một gia đình an ổn, nhưng người phụ nữ nhỏ kia không theo ý anh.
Anh cười khổ, lắc đầu một cái, lộ ra tâm tình tốt khó mà có được: "Nếu tôi là Thương Trụ vương thật thì tốt rồi, ít nhất Đắc Kỷ có thể làm bạn với hắn ngày ngày. Nhưng cậu xem, mỗi ngày cô ấy đều bận rộn hơn tôi."
"Cũng đúng!" Hà Cửu liên tục gật đầu, đồng ý một trăm phần: "Đại ca, anh biết rõ như thế, tại sao còn nuông chiều cô ta? Theo tính tình của anh trước kia, đã sớm ép cưới rồi."
Đây là vấn đề anh ta nghi ngờ nhất, đại ca bọn họ rõ ràng không phải là loại đàn ông dịu dàng mềm yếu, nếu Ngu Vô Song này không nghe lời như vậy thì đã sớm bị anh thu thập rồi.
Ép cưới?
Hoắc Cố Chi nghe vậy, không khỏi hạ mắt, lông mi anh dày đen, trên khuôn mặt lộ ra một tia sáng tỏ, đáy mắt như phát sáng.
Đúng vậy, theo suy nghĩ trước kia của anh, người phụ nữ không nghe lời như vậy, anh chắc chắn không để cô ầm ĩ như vậy nữa.
Nhưng mà hiện tại, anh lại không muốn làm như vậy, chỉ cần là chuyện cô muốn làm, anh nhất định sẽ theo ý cô.
Cô biết Mạnh Thiếu Văn vào năm mười ba tuổi, mà cô biết anh vào năm mười lăm tuổi. Tuy chỉ chênh lệch hai năm, nhưng anh cũng không tin hai năm qua cô thích Mạnh Thiếu Văn thật.
Thật ra thì năm đó anh đã dùng sai phương pháp, anh chủ yếu sống trong quân đội, mỗi lần trở về nhà họ Mạnh, nhìn đóa hoa yêu kiều (NVS) từng ngày lớn lên, anh muốn đến gần, nhưng lại không biết nói gì cho phải, cuối cùng bất đắc dĩ dùng những thủ đoạn ti tiện kia.
Nghĩ tới đây, trong lòng anh có chút buồn phiền, anh khẽ nhếch môi mỏng, trầm giọng nói: "A Cửu, lái xe về nhà! Hôm nay không đến công ty nữa, Mịch Phong đến, tôi sẽ cố gắng hết sức làm hết chức trách của một người chủ nhà."
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hà Cửu nhất thời khó coi, anh ta nhịn không được mà thì thầm: "Đại ca, anh đừng quên, đây là quê nhà của cô ta, mấy năm trước anh đều trong quân đội, sau đó giải ngũ, mở công ty không được mấy năm thì đi nước Pháp với cô ta, căn bản anh chưa hiểu rõ cô ta."
Anh đã cố gắng nu


pacman, rainbows, and roller s