Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
ời đàn ông bình thường, cho nên mới chậm trễ như vậy.
“Anh à ……….” Mạnh Thiếu Đình nghe thấy thế, tức giận đến dậm chân, khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy vẻ căm phẫn: “Rõ ràng là anh thiên vị cô ta, em mới là em gái ruột của anh đó? Anh vì một người ngoài như vậy, mà đối xử với em gái ruột thật là quá đáng!”
Thường ngày cô ta làm nũng như vậy, Mạnh Thiếu Văn cũng mở một mắt nhắm một mắt cho qua, nhưng hôm nay hắn lại trầm mặt, lạnh lùng nói: “Tự em thuê xe về trước đi. Chuyện của em đợi lát nữa bọn anh về rồi nói tiếp.”
Mạnh Thiếu Đình tức giận tới giậm chân, nhưng Mạnh Thiếu Văn cũng chẳng thèm để ý tới, cô ta bị chọc tức nặng nề bèn hừ hai tiếng, sau đó chạy đi.
Ngu Vô Song thấy đùa giỡn như vậy cũng đủ rồi, vỗ tay một cái, trong lúc Mạnh Thiếu Văn cho là cô định xoay người rời đi, cô lại chợt cúi xuống làm như muốn dựa vào hắn …
Chặt làm trăm mảnh rồi ném cho chó ăn.
Người phụ nữ bình thường khi mặc váy bao mông, đi giày cao gót gót nhỏ, sợ nhất là di chuyển nhiều, căn bản không dám ngồi xổm xuống, nhưng cô dùng tư thái ưu nhã và áo khoác lửa đỏ vẽ ra một đường cong xinh đẹp trên mặt đất.
Mạnh Thiếu Văn vừa đúng lúc lưng về phía cô, nhưng cô tới gần như thế, tai anh ta có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở thanh tịnh và nóng của cô, nhàn nhạt, nhàn nhạt, nhưng làm anh ta rất ngứa, làm trái tim anh ta đập thình thịch.
"Ngu Vô Song, cô muốn làm gì?" Giản Uyển Linh không giả vờ khóc nức nở nữa, cô ta trợn to mắt lên, hung hăng nhìn Ngu Vô Song chằm chằm, đáy mắt tràn đầy sự tức giận: “Trước kia tôi không quen biết cô. . . tại sao cô cứ làm phiền tôi không dứt?"
Tại sao những người này không chịu buông cô? Giản Uyển Như đã chết, cô ta chết! Trước kia là hai viên ngọc trai của nhà họ Giản, bây giờ chỉ còn một mình cô, tại sao người vì chuyện trước kia mà làm phiền cô không dứt?
"Giản tiểu thư đừng kích động, tôi cũng không nói trước đây chúng ta đã từng quen biết!" Khom lưng ngồi xổm trước mặt cô ta, khóe môi Ngu Vô Song cong lên, trên khuôn mặt tinh xảo tràn đầy ý cười, cô nhíu long mày kẻ đen, hiển nhiên lộ ra một bộ xem kịch vui: "Nhưng Giản tiểu thư khóc đau lòng như vậy, tôi thật không đành lòng. Tuy tôi là phụ nữ, nhưng vẫn biết thương hương tiếc ngọc."
Bỏ lại một câu đầy ẩn ý, cô không quay đầu lại mà trực tiếp mở cửa xe, khởi động xe rồi rời đi.
Mà Mạnh Thiếu Văn một người đứng tại chỗ, trong đầu không ngừng vang lên lời của cô :"Vậy khi tôi chịu đau chịu khổ, ai tới bồi thường?"
Mặt mũi của cô rất thảm thương, làm anh nhớ mãi không quên, cô bị cái gì làm khổ sở? Ai có thể làm cho cô lộ ra vẻ thống hận như thế?
"Anh Thiếu Văn!"Lúc anh đang cau mày khổ nghĩ, Giản Uyển Linh ngồi xổm trên mặt đất cất tiếng buồn bã gọi anh một tiếng, sau đó lập tức nhào vào trong ngực anh.
Mặt cô ta lộ ra vẻ khẩn trương, chân mày lộ ra sự đau khổ và hoảng sợ: "Anh Thiếu Văn, trước kia em thật không biết cô ta, em cũng không biết tại sao cô ta đối xử với em như vậy!"
Tuy lời cô ta nói là thật, nhưng lông mi cô ta rủ xuống, đáy mắt tràn đầy tia hắc ám và khát máu.
Trong lòng không ngừng lẩm nhẩm tên Ngu Vô Song, tia sát ý tàn bạo càng sâu nặng!
Đáng chết, cái tên Lưu Quyền vô dụng này, thế mà bị phát hiện!
Tuy gương mặt hai người rất giống nhau, nhưng hiện tại, Mạnh Thiếu Văn đã phát hiện có chỗ không đúng.
Anh ta chưa từng thấy người phụ nữ kia (GUN) uất ức đến mức phải khóc nức nở, ngược lại, Uyển Như của anh ta không phải loại người gặp chuyện là khóc.
Đều là phụ nữ, nhưng lúc này, anh ta lại cảm thấy người phụ nữ kia (NVS) thuận mắt hơn nhiều.
Nhưng cô là người phụ nữ của Hoắc Cố Chi, mà người phụ nữ trong ngực mới là người anh ta yêu nhiều năm.
Biết được điều này, Mạnh Thiếu Văn áp chế sự hoảng hốt trong mắt, anh ta mặt lạnh mà đẩy người phụ nữ trong ngực ra, chậm rãi lắc đầu, giọng nói có chút vô tình: "Uyển Như, anh đã từng nói: anh ghét nhất là bị lừa gạt! Nếu em còn coi anh là chồng của em thì em phải nói rõ ân oán giữa em và Ngu Vô Song cho anh biết, anh sẽ nghĩ ra cách giải quyết."
Anh ta nói như vậy, hiển nhiên đã tin lời Ngu Vô Song vừa nói.
Giản Uyển Linh nghe vậy, khuôn mặt trong nháy mắt trắng bệch, khuôn mặt không thể tin: "Anh Thiếu Văn, anh tin cô ta mà không tin em?"
Vờ như bị đả kích, cô ta lui về phía sau hai bước, khẽ mím môi, cả người đều lạnh run: "Anh Thiếu Văn, anh đã nói, nói sẽ yêu em, bảo vệ em cả đời. Hiện tại vì một cái hiểu lầm nho nhỏ mà anh không tin em? Thiếu Văn, tại sao quan hệ của chúng ta lại biến thành như vậy? Sớm biết hôm nay, tại sao người chết vào năm đó không phải em?"
Một câu cuối cùng, cô như khóc ra máu mà nói không ra, cặp mắt đỏ hoe, bi thương nhìn Mạnh Thiếu Văn, đáy mắt tràn đầy tia thất vọng.
Giản Uyển Linh như vậy khiến Mạnh Thiếu Văn tâm loạn như ma, hơn nữa một câu: "Tại sao người chết vào năm đó không phải em?" Càng làm cho lòng anh ta căng thẳng.
Đáy mắt anh ta thoáng qua tia mờ mịt, cuối cùng cũng tiến lên, dùng một tay ôm người phụ nữ đa