Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2313 lượt.
ôi chiều cô ta hết mức, lại nói tiếp, anh lại vội vàng hấp tấp như vậy, không chừng người ta không hoan nghênh !
Dĩ nhiên, một câu cuối cùng này anh ta không có can đảm nói ra, nhưng trong lòng nghĩ như vậy.
Người phụ nữ Ngu Vô Song kia không lương thiện như vậy, khẳng định không muốn đại ca bọn họ xuất hiện.
"A Cửu, cậu rất có thành kiến với cô ấy!" Hoắc Cố Chi nghe vậy, không khỏi hơi nhíu mày, trong mắt phượng hẹp dài chứa một tia lạnh: "Cô ấy không phải loại người kém cỏi như cậu nghĩ. Trên đời này không có ai đối tốt với một người cả đời! Có lẽ cô ấy có suy nghĩ khác nên mới từ chối lời cầu hôn của tôi, chuyện tình cảm không cưỡng cầu được, bây giờ cô ấy ngoan ngoãn sống bên cạnh tôi, tôi đã rất thỏa mãn rồi."
Đến tuổi của anh, đã học được cách tha thứ, không còn là thiếu niên kích động dễ giận trước kia nữa.
Thật ra thì Hoắc Cố Chi hiểu, nếu gặp phải chuyện này thật, đều không thể nổi giận hay ném đồ, chỉ có thể tỉnh táo lại, cân nhắc thiệt hơn, suy nghĩ thật kỹ mới đúng.
Hà Cửu bị những lời này của anh làm cho sửng sốt, anh ta khởi động động cơ xe rồi rời đi. Nhưng trên đường đi, miệng anh ta vẫn líu ríu không chịu dừng: "Đại ca, anh cũng đến tuổi trưởng thành rồi. Anh phải biết, anh em chúng em quan tâm chuyện hôn nhân đại sự của anh nhất, anh và Ngu tiểu thư ở chung nhiều năm như vậy, cô chị dâu nhỏ được chúng em công nhận! Hiện tại chỉ thiếu một tờ chứng nhận kết hôn thôi."
Giấy chứng nhận kết hôn gì đó là thứ người phụ nữ quan tâm nhất, nhưng bây giờ Hoắc Cố Chi lại muốn có nó, ngay cả nằm mơ đều thấy.
Anh cong khóe môi, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất buồn cười, hơi nghiêng đầu, nhìn cảnh sắc không ngừng xẹt qua ngoài cửa sổ, anh chợt lên tiếng, giọng nói trầm thấp: "A Cửu. Thật ra thì có lúc tôi rất muốn dùng phương pháp dã man để cô ấy thần phục. Nhưng tôi không thể hạ quyết tâm, cậu không biết đâu, năm đó tôi đã dùng phương pháp như thế, mới làm cho khoảng cách giữa tôi và cô ấy càng xa!"
Hà Cửu thầm giật mình, theo bản năng nhìn anh qua kính trong xe, chỉ thấy sắc mặt người đàn ông ngồi ở ghế sau rất lạnh lùng, đáy mắt có sự sầu bi không hợp với anh.
Trong lòng anh ta đột nhiên rất khó chịu, mỗi lần đại ca của anh làm nhiệm vụ giết người đều không chớp mắt, được cấp trên gọi là Diêm Vương mặt lạnh.
Nhưng một người đàn ông sắc bén, máu lạnh như vậy mà bây giờ phải khổ sở vì bị một người phụ nữ từ chối lời cầu hôn, Ngu Vô Song a Ngu Vô Song! Rốt cuộc là cô có tài đức gì mà có thể khiến đại ca của anh ta yêu sâu đậm như vậy?
Lúc này, Hoắc Cố Chi rất cần người lắng nghe, những chuyện xảy ra năm đó đã đế lại bóng ma trong lòng anh nhiều năm, anh chưa từng nói với ai, chỉ nói với cô khi *.
Nhưng càng lớn, anh mới biết sai lầm này nặng bao nhiêu.
Xoa mi tâm mệt mỏi, giọng nói anh khàn khàn: "Chỉ cần sai một chút là lầm cả đời, tuy hiện tại tối cố gắng sửa chữa sai lầm đó, nhưng đã lưu lại bóng ma trong lòng cô ấy cả đời."
Bóng ma? Cả đời? Nghiêm trọng như vậy sao?
Hà Cửu nghe vậy, không kiềm chế sự tò mò trong lòng, vội vàng hỏi: "Đại ca, năm đó anh đã làm gì Ngu tiểu thư?"
Anh ta chỉ biết khi đại ca bọn họ quen Ngu tiểu thư, đúng vào ngày nghỉ, phải trở về nhà họ Mạnh, bộ dáng khi quay trở lại thì rất lưu luyến, như anh là một người rất yêu nhà.
Sau đó bọn họ biết thì ra là vì một cô gái nhỏ, còn cười ha ha!
". . ." Hoắc Cố Chi muốn kể hết ra, nhưng lời đến miệng lại làm anh không nói không ra lời. Anh chậm rãi lắc đầu, áp chế sự buồn rầu trong lòng, rồi cười nhạt: "Thôi, không nói thì hơn! Suy nghĩ của cậu rất đơn giản, sẽ không hiểu được."
Tuy anh có ba chục người anh em, nhưng tính tình họ còn chưa trưởng thành, nên anh không thể kể mọi chuyện cho anh ta nghe.
"Này, đại ca, anh chơi không đẹp!"Chưa nghe được chuyện xưa của anh, trong lòng Hà Cửu rất khó chịu: "Tại sao nói một nửa rồi thôi? Anh muốn người ta tò mò muốn chết sao?"
Nghe vậy, nụ cười bên môi Hoắc Cố Chi càng âm trầm, hai tay anh ôm ngực, giọng nói trầm thấp từ tính: "Cậu lái xe cho tốt đi, đến lúc thích hợp tự nhiên cậu sẽ biết!"
Lúc này, anh không thể chờ đợi được nữa mà muốn gặp cô ngay.
Tuy vừa rồi anh ngồi trên xe, không nghe được giọng nói của cô, nhưng bọn họ quen biết nhiều năm như vậy, anh nhớ rõ ràng một cái nhăn mày, một nụ cười, tiếng nói, mỗi cử động của cô.
Những lời cô nói, anh có thể suy đoán, trắng trợn bảo vệ * như vậy, làm anh tuy cách cô rất xa, nhưng trái tim vẫn nóng bỏng.
"Được, em sẽ lái nhanh một chút!" Xuyên qua kính chiếu hậu, nhìn người đàn ông phía sau cười như gió xuân, Hà Cửu âm thầm bĩu môi, đây thật là biến sắc mặt quá nhanh.
Rõ ràng mới vừa rồi còn một bộ dạng buồn bực, nhưng bây giờ đảo mắt thì đã biến thành vui vẻ rồi.
Đều nói lòng phụ nữ như kim dưới đáy biển, nhưng anh ta thấy suy nghĩ của đại ca bọn họ còn khó đoán hơn suy nghĩ của phụ nữ!
Ngu Vô Song a Ngu Vô Song, cô sớm gả cho đại ca tôi đi, cô còn như vậy thì sẽ hành hạ anh ấy, anh ấy có thể biến thành tên bị bệnh thần kinh rồi.
Trong lòng xuất hiện