Đem Hạt Giống Tình Yêu Cắm Vào Máu
Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.
phượng, đôi mắt trog suốt lóe ra ánh sáng nhàn nhat, cười nhạo nói: “Lâm Vinh Gia, anh cũng quản nhiểu chuyện quá rồi đấy! Anh không nhìn lại xem, tôi là ai? Giản Uyển Như là ai? Tôi không biết, bây giờ tôi là Ngu Vô Song, hi vọng anh không quên điều này!”
Cô lúc phụ nữ độc ác còn nhiều hơn đàn ông, mặt mũi Ngu Vô Song âm trầm, mắt chuyển một cái rơi vào trên người Lỹ Xương, mím môi lạnh giọng nói: “Anh Lý, có phải gần đây anh quá nhàn nhã nên quên mất nhiệm vụ của mình phải không? Sao lại để người đàn ông không quen này vào đây?”
Hai chữ không quen này khiến Lâm Vinh Gia đau nhói, cuộc đời của anh ta quá mức thuận lợi, vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng mà lớn lên, nhận được quá nhiều ánh sáng và chăm chút, duy chỉ có người phụ nữ này dám khiến anh ta mất mặt nhiều lần như vậy.
Nếu như nói cô của ngày xưa là loài quả ngọt mà anh ta không thể nào hái được, thì cô bây giờ là người khiến anh ta không chạm được đến tình yêu.
Lý Xương cũng chỉ là người làm công ăn lương, nghe Ngu Vô Song nói vậy, anh ta lập tức đi đến bên cạnh Lâm Vinh Gia, làm tư thế mời, bất đắc dĩ nói: “Anh Lâm cũng nghe thấy rồi đấy, xin đừng làm khó tôi, anh hãy rời đi trước đi!”
Lâm Vinh Gia đứng đó, thân người cao gầy, anh ta có dòng máu Anh Trung, đôi mắt hẹp dài, không chớp mắt nhìn Ngu Vô Song, có vẻ thâm tình nhưng lại mệt mỏi.
Chu Mịch Phong không nhìn nổi, anh nắm tay che môi ho khụ một tiếng, sau đó nhìn về Ngu Vô Song, trong giọng nói có ý thương lượng: “Vô Song, người ta là khách, em làm như vậy là vô lễ đấy. Người này cũng đã ở đây chờ lâu rồi, sao em không mời anh ấy vào nhà ngồi một chút?”
Ngu Vô Song nghe vậy, lập tức hung tợn nhìn anh một cái, lạnh lùng nói: “MỊch Phong, chuyện này không cần anh quản, anh mới về nước, đối với những người lõi đời này anh không hiểu được đâu!”
Đi theo Hoắc Cố Chi mấy năm nay, cô đã học được rất nhiều thứ, một số việc quả thật không thể nhân nhượng, nếu không sẽ có người được voi đòi tiên!
Lâm Vinh Gia là một ví dụ, cô vốn căm ghét anh ta, chuyện năm đó với cô mà nói chính là một cơn ác mộng, những gì còn xót lại hiện tại là nỗi kinh hoàng, làm sao có thể có cái gì gọi là hoài niệm?
Chi Mịch Phong sống ở nước ngoài đã lâu, bối cảnh gia đình tốt đẹp và nền giáo dục ưu việt khiến anh không làm được những chuyện quá độc ác, chỉ là một chữ tình khiến người ta nhiễu loạn.
Anh ta cũng là người từng trải, người đàn ông này biểu hiện tình cảm quá rõ ràng, nhưng cô chẳng để vào trong mắt điều gì cả.
Nghĩ như vậy, trong lòng anh không khỏi thở dài một tiếng, đôi mắt đen chứa đầy sự bất đắc dĩ.
“Ngu Vô Song? Giản Uyển Như?” Sự độc ác của cô, sự tuyệt tình của cô, một lần nữa lại khiêu chiến Lâm Vinh Gia đến tận lằn ranh cuối cùng, anh ta không hề rời đi mà đứng im ở đó, lạnh lẽo nhìn cô chằm chằm, “Anh không biết nên gọi em là gì đây? Giản Uyển Như, bây giờ anh rất hối hận đã giúp em che giấu trước mặt Mạnh Thiếu Văn, nếu biết em là người phụ nữ lạnh lùng như vậy, anh nên sớm cho anh ta biết để anh ta đề phòng mới phải!”
Bảo Bảo bị thương.
Quan tâm của hắn là sự dư thừa, trong lòng cô cũng giống như sắc mặt cứ u ám lạnh lẽo hiện giờ, hoàn toàn không cần hắn quan tâm, nhưng hắn vẫn nhịn không được lại muốn đến gần cô!
Hắn không biết đây là sự coi thường hay sao?
"Giúp tôi giấu giếm?" Ngu Vô Song nghe vậy, đôi mắt phượng màu nâu phản phất chút u ám, dừng lại một chút, sau đó cô ngẩng đầu lên, híp híp đôi mắt, ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn: "Anh nói lời này là có ý gì?"
"Có ý gì không phải em đã hiểu sao?" Lâm Vinh Gia mím môi môi mỏng, sắc mặt tái xanh nhìn cô chằm chằm, đương nhiên là thấy uất ức không ít: "Có lúc anh thật sự không hiểu, em lấy ở đâu ra sức quyến rũ lớn như vậy, quyến rũ từng người từng người đàn ông?"
Người đàn ông với giọng cay nghiệt bén nhọn, không còn nói năng phong độ.
Không chỉ Ngu Vô Song hoảng hốt, ngay cả hai người đàn ông như Lý Xương và Chu Mịch Phong cũng hoảng hốt như vậy, hoàn toàn không biết nên làm gì bây giờ.
Cuối cùng vẫn là Lý Xương phản ứng đầu tiên, anh ta vội vàng nhìn người bên cạnh nói: "Mau điện thoại cho Tống Ngạn, bảo anh ấy tới đây ngay, nói Bảo Bảo bị va đập ở đầu."
Bảo Bảo mới bốn tuổi nhưng ở trong nhà này tuyệt đối có địa vị, mặc dù bé không phải là máu mủ ruột thịt của Hoắc Cố Chi nhưng trên danh nghĩa lại là ba của bé, lại thêm bé là con của bạn chiến đấu, bọn họ từng ngày từng ngày nhìn bé lớn lên, phần tình cảm thì không cần nói cũng biết.
Bảo Bảo nhắm chặt hai mắt nằm ở trong ngực cô, Ngu Vô Song chỉ cảm thấy máu đỏ tươi càng ngày càng nhiều, kích thích hai mắt của cô gần tê dại đi.
Cô chợt ngước mắt, nhìn chăm chú vào tên đầu sỏ gây nên chuyện, hai mắt đỏ ngầu, đáy mắt tràn đầy ánh nhìn căm hận: "Lâm Vinh Gia! Tốt nhất anh nên cầu nguyện Bảo Bảo nhà tôi không có việc gì, nếu không mối thù này tôi cũng muốn liều chết với anh một trận!"
Cô là người từng trải qua sống chết, biết quá rõ loại cảm giác đó rồi.
Còn Bảo Bảo mới bốn tuổi,