Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2310 lượt.

ằng, thiện ác cuối cùng cũng có quả báo, con bé sẽ không phách lối được bao lâu.
Nói đến chuyện này, trên mặt Chu Mịch Phong nụ cười đã nhạt đi rất nhiều, anh hạ giọng, lên tiếng nhẹ, khẽ, coi như là đáp lại.
Người đàn ông này từ nhỏ đã có gia giáo, cho dù đang đối mặt với người phụ nữ mình không thích, anh cũng không nói gì quá đáng.
Chẳng qua, anh càng trầm mặc để Ngu Vô Song tò mò, cô nghiên người, hăng hái nhìn phía anh: "Có phải con bé rất coi trọng anh đúng không?"
Cô quá rõ ánh mắt của Mạnh Thiếu Đình, năm đó, có không ít người đeo đuổi con bé, nhưng lại bị con bé từ chối, có đủ hết các loại lí do.
Cho nên ánh mắt này là cực cao, cô có anh bạn thật tốt, là đàn ông ưu tú, khiêm tốn, dịu dàng biết bao nhiêu so với những người đàn ông bình thương khác. Con bé coi trọng anh ấy cũng không phải là điều kì lạ.
"Không thể nào!". Chu Mịch Phong nghe nói cũng không thừa nhận, hắn cau mày lại, đáy mắt xẹt qua tia lạnh lẽo, thâm thúy: "Đơn thuần là cô ta không với lên được vị trí của chúng ta mà trở nên bực bội!"
Ai cũng có tính khí riêng, theo cách đánh giá chuyên nghiệp. Mạnh Thiếu Đình, khuông mặt cũng hấp dẫn, vóc người sexy, đúng là có thể đảm nhiệm vị trí người mẫu chính cho thương hiệu Pa¬paver¬rhoeas, chỉ là vì mối quan hệ của anh trai con bé, anh tin là cả đời này, cô ta cũng không được làm mẫu chính cho Pa¬paver¬rhoeas .
"Là sao?". Ngu Vô Song nghe vậy, tao nhã bắt chéo đôi chân dài trắng như ngọc, mặt mũi xinh đẹp hiện ra tia châm biếm: "Con bé còn muốn lên vị trí mẫu chính cho Pa¬paver¬rhoeas? Ah...thật là người mơ mộng, thế nào con bé cũng không muốn nhớ năm đó đã làm nhục tôi như thế nào!"
Mạnh Thiểu Đình à Mạnh Thiểu Đình, nếu như có một ngày người biết Pa¬paver¬rhoeas chính là thuộc sở hữu của Uyển Như, người mà năm đó đã bị cô ta tìm mọi cách hành hạ, thì cô ta sẽ có biểu hiện gì?
Nghĩ đến ngày mà chân tướng phơi bày rõ ràng, trong mắt của Ngu Vô Song, càng hiện ta vẻ thâm trầm, bên ngoài hiện ra vẻ vui vẻ thì trong mắt lại hiện ra tia lạnh lẽo: "Mịch Phong, lần này cậu làm rất tốt, Pa¬paver¬rhoeas đời này cũng không báo giờ hoan nghênh con bé đó, tôi thà dùng người mẫu hạng 2, hạng 3 trong nước cũng sẽ không dùng tới con bé!"
Tuần lễ thời trang ở Paris đã kết thúc từ lâu, Pa¬paver¬rhoeas có áp dụng cho tất cả người mẫu nước ngoài, nhưng tuyệt nhiên không có gương mặt nào của Châu Á.
Mạnh Thiểu Đình là ai? Tại sao lại tự cho rằng mình có bản lĩnh đi lên tới Pa¬paver¬rhoeas? Thật sự là cho rằng mình đã làm cho một số thương hiệu có tiếng thì đã trở thành siêu mẫu sao? A..., nếu tất cả không phải vì con bé là nhà họ Mạnh, không chừng cơ hội này lại là của người khác.
"Tôi hiểu ý của cô, cho nên vẫn không có chủ ý!" Thấy người phụ nữ bên cạnh cứ lạnh lùng như vậy, Chu Mịch Phong cũng biết là vì những tổn thương trước kia của cô trong quá khứ.
Khóe môi anh bắt đầu động đậy, bắt đầu báo cáo tình hình công việc với cô: "Bộ sưu tập Pa¬paver¬rhoeas đã làm xong hoàn toàn, cô lại một lần nữa,đưa trào lưu mới này lên các tạp chí thời trang lớn. Đối với chuyện lần này, lão phật gia rất vui vẻ, vốn định hôm nay tới đây, nhưng vừa lúc bên kia có chuyện nên phải nán lại một chút!"
"Lão phật gia muốn tới?" Ngu Vô Song nghe vậy, bản năng thì rất kinh ngac, cô trợn to cặp mắt, tràn đầy ý không tin nhìn người đàn ông đối diện: "Anh nói lão phật gia đến thăm tôi?"
Đối với cô, lão phật gia là người cô biết ơn nhất, là quý nhân hỗ trợ cho cô, cô quyết định đời này phải báo đáp ơn cho ân nhân của mình.
Nếu như không phải có mắt thưởng thức của ông ấy, bây giờ cũng không có sự tồn tại của Pa¬paver¬rhoeas, lại càng không có một Ngu Vô Song đầy ánh hào quang vô hạn.
Cho nên đối với vị trưởng lão này, cô cảm kích, vô cùng cảm kích.
"À, là lão phật gia chuẩn bị tới". Chu Mịch Phong gật đầu, suy nghĩ một chút, cuối củng cũng nói thật: "Đường tiên sinh cũng rất nhớ cô, cho nên lần này cũng sẽ đi cùng với lão phật gia!"
Anh vừa dứt lời, ngồi ở hàng ghế sau, Bảo Bảo hét một tiếng "A" kinh hãi, liền nhỏm dậy: "Đường Triều muốn tới đây?". Bộ dáng kia nhìn rất kì lạ.
Má ơi, Đường Triều muốn tới! Ba ba, trong lòng con yên lặng vì ba là người nên duyên với mẹ, ba mau xem chừng mẹ đi, sau này con sẽ không bao giờ giành mẹ với ba nữa.
Ngu Vô Song: "..."
Đường Triều là con trai duy nhất của lão gia, yêu cầu cầu của anh ta, cô không thể dứt khoác từ chối được....
Mở hướng dẫn ra, Chu Mịch Phong đi một đường thẳng tiến tới nơi cần đến, Lý Xương đã sớm đứng đợi ở trước cửa biết thự, xe dừng lại ổn định, anh ấy liền tiến lên giúp một tay lấy hành lý, bộ dáng rất nhiệt tình: " Mịch Phong, hoan nghênh cậu đến Nam Giang, mấy người bọn mình thật sự đã lâu không gặp rồi, tối nay nhất định không say không về!"
Anh ấy đã có hai mươi năm sống trong quân đội, tính tình thô lỗ nhưng đối đã với anh em là thật sự tốt từ trong tâm.
"Tôi đây là cứ vô tư !" Chu Mịch Phong tuy nói tính tình ôn hòa nhưng trong tâm đối đãi với anh em cũng không ít nhiệt tình, đối mặt với Lý Xương


XtGem Forum catalog