Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.
bé mới bốn tuổi thì biết cái gì? Tại sao những người ở đây lại có lòng dạ ác độc như vậy? Điều cơ bản nhất của con người là lương tâm cũng bị mất đi?
Lâm Vinh Gia hoảng hồn, nhìn Bảo Bảo nằm trong ngực Ngu Vô Song hôn mê bất tỉnh, trên khuôn mặt anh tuấn của anh ta tràn đầy nỗi khiếp sợ : "Anh không dùng bao nhiều sức . . . Anh thật sự không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy."
Người đàn ông này ở trên thương trường nổi tiếng mạnh mẽ, quyết đoán sát phạt , nhưng nói cho cùng, hắn cũng chỉ là một người đàn ông to xác ba mươi tuổi mà thôi.
Đối với đối thủ cạnh tranh hắn có thể dùng những thủ đoạn cứng rắn, nhưng đối với đứa bé mới bốn tuổi, hành động vừa rồi chỉ là vô ý.
Đối mặt với ánh mắt thù hận lên án của Ngu Vô Song, hắn thật sự hoảng hồn, mặt trắng bệch, bắt đầu nghiêm túc giải thích: "Uyển Như, em phải tin anh, anh không phải cố ý."
Hành động mới vừa rồi, đó chỉ là theo bản năng, người đang bị đánh động đau đớn ở chân, có hành động như vậy không phải bình thường sao?
Nhưng Ngu Vô Song không nghe anh ta giải thích cái gì, tay cô đầy máu tươi cũng đã khiến tâm trạng của cô cũng nhiễm thành màu đỏ, giọng cô trong trẻo lạnh lùng tỏ ra ý muốn đốt trời thiêu đất : "Lâm Vinh Gia, anh cút đi cho tôi! Anh cút đi, cả đời này tôi cũng không muốn nhìn thấy anh, nếu không tôi sẽ không nhịn được mà giết chết anh luôn đấy."
Tuy đứa bé này không phải là con ruột của cô, nhưng đã sống ở bên nhau bốn năm, tình cảm đã sớm thân thiết nồng đậm, không phải ai cũng có thể hiểu được .
Cô luôn cho rằng cô sẽ luôn bảo vệ bé vô điều kiện, nhưng dù thế nào đi nữa cô cũng không nghĩ đến bé vì muốn bảo vệ cô mà bị thương.
Ngu Vô Song như vậy khiến Lâm Vinh Gia cảm thấy vừa xa lạ vừa sợ hãi, nhưng hắn biết nếu lúc này hắn không giải thích rõ ràng, cô thật sự sẽ oán hận hắn cả đời.
Nhưng lời giải thích trong miệng còn chưa nói ra, hắn liền bị một người bên cạnh đẩy ra, sau đó là một trận gió thổi qua.
"Đưa Bảo Bảo cho tôi." Hoắc Cố Chi vẫn còn ở trên xe thì thấy trước cửa biệt thự xảy ra một màn này, không chút suy nghĩ liền mở cửa xe lao xuống, anh nhíu chặt đôi mày rậm. Từ trước đến giờ đây là lần đầu anh lộ ra một chút hoảng hốt: "Lão Lý, gọi điện thoại thông báo Tống Ngạn! Sau đó, đi lấy túi cứu thương cho tôi, tôi sẽ băng bó vết thương cho Bảo Bảo trước!"
Hoắc Cố Chi là quân nhân trời sinh, nhiều năm sống cuộc sống quân nhân làm anh khi gặp chuyện gì cũng tỉnh táo suy nghĩ trước, nhưng hôm nay, thấy Bảo Bảo bị thương, anh có vẻ hốt hoảng và khẩn trương.
Đứa bé này là máu mủ ruột thịt của Sơ Dịch, anh và Sơ Dịch là đồng đội tốt nhiều năm, giúp anh ta (LD) chăm sóc đứa bé là chuyện không thể tránh khỏi.
Nhưng chuyện xảy ra bây giờ làm anh hoàn toàn lúng túng, anh không dám tưởng tượng, nếu Bảo Bảo xảy ra chuyện, anh còn mặt mũi nào mà đi bái tế người bạn già vào Thanh Minh hàng năm nữa.
Hoắc Cố Chi ôm Bảo Bảo bị thương vào trong, mà Ngu Vô Song ở lại, đối mặt với Lâm Vinh Gia đang muốn mở miệng giải thích, cô mặt lạnh, thẳng thắn khoát tay cắt đứt: "Lâm Vinh Gia, tôi xin anh, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, được không? Chúng ta căn bản là người của hai thế giới, sự xuất hiện của anh chỉ tăng thêm phiền não mà thôi. Anh tốt nhất nên cảm thấy may mắn khi con tôi không có việc gì, nếu không thì tôi sẽ cho anh biết hậu quả."
Chưa từng người phụ nữ nào dám dùng giọng này để nói chuyện với hắn, nhưng lần này Lâm Vinh Gia hoàn toàn không tức giận, biết mình vừa làm sai, hắn mím môi mỏng, trên khuôn mặt anh tuấn mà sương lạnh lộ ra ý hối tiếc: "Uyển Như, thật xin lỗi! Anh thật sự không cố ý, đó chỉ là một đứa bé, sao anh có thể nảy sinh ác ý với nó?"
Từ nhỏ, hắn nhận được nền giáo dục tốt nhất, ở trên thương trường, hắn có thể dùng thủ đoạn ác liệt để đối phó kẻ địch, nhưng đối với đứa bé thì dứt khoát không được.
Nhưng Ngu Vô Song lúc này căn bản không nghe cái gì hết, trong lòng cô sốt ruộc, trên mặt đương nhiên không lộ ra sắc mặt tốt: "Không có ác ý mà làm con tôi bị thương đến đầu chảy máu, nếu anh có ác ý thật, có phải sẽ giết tôi luôn không?"
Đối với "người bạn cũ" này, cô không muốn nhìn thấy hắn dù chỉ một lần, nếu người đàn ông này không nhiều lần tới quấy rầy cô, cô căn bản không muốn có bất cứ quan hệ nào với hắn.
Ba chữ con tôi (我儿子) được cô lặp đi lặp lại nhiều lần, cho dù Lâm Vinh Gia đã điều tra rõ ràng, nhưng cũng không khỏi hoài nghi, hắn thật lòng quan tâm người phụ nữ này, nên mới phải quan tâm tỉ mỉ như vậy.
"Con trai của em? Giản Uyển Như, đừng nói đùa nữa được không? Em vừa mới lớn, đứa nhỏ đó đã bốn năm tuổi, nói như vậy, nó là con của em và Mạnh THiếu Văn?"
Cô rời đi mới năm năm, đảo mắt liền có đứa bé bốn năm tuổi, ai biết nó có phải là con riêng của Hoắc Cố Chi hay không? Chỉ có người phụ nữ ngu ngốc này mới biết.
Càng nghĩ Lâm Vinh Gia càng cảm thấy có khả năng, đáy mắt hắn thoáng qua tia tối tăm, bật thốt lên: "Uyển Như, có lẽ em đã bị Hoắc Cố Chi lừa, em nhìn hắn quan tâm đứa bé kia như vậy, nói không chừng nó là con riêng của hắn!"