Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.
nhiệt tình hiếu khách, liền nở nụ cười mở lời: "Anh Lý nói em nhiều như vậy, em có ý hầu anh một chén uống hết sức mình, anh thấy được không?
Ngu Vô song dắt Bảo Bảo xuống xe, thấy được cảnh này, những tâm tình lúc tích tụ trên xe giờ đã tiêu tán hết, lập tức mím môi nở nụ cười: "Mịch Phong, hai ngày này cậu nghĩ ngơi cho tốt chút đi, dù sao chuyện bên này của tôi cũng đã thu xếp được một ít, cũng vừa được mấy ngày"
Ánh mắt cảm kích của Chu Mịch Phong nhất thời nhìn về phía Ngu Vô Song, lời cám ơn còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, liền bị một đoạn âm thanh giọng nam cắt đứt.
"Ngu Vô Song. người đàn ông này là ai? Tại sao em lại đứng gần hắn như vậy?"
Lâm Vinh Gia chẳng biết lúc nào từ trong sân nhà đi ra, anh ta đứng ở trên bậc thang, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Chu Mịch Phong đứng kế bên Ngu Vô Song, đáy mắt tràn đầy lo lắng, bộ dáng kia giống như bắt gian tại giường của người đàn ông khác.
Ngu Vô Song nhất thời kinh ngạc, cô lạnh lùng chằm chằm về phía anh ta: "Lâm Vinh Gia, sao anh lại ở đây" Còn là từ nhà đi ra.
Trong nháy mắt vẻ mặt tươi cười của Lý Xương đã thay đỗi, vỗ đầu một cái, anh vội vàng đứng ra bắt đầu giải thích: "Ngu tiểu thư, thật xin lỗi, mới vừa rồi tôi vui quá, tự nhiên quên nói cho cô biết, buổi sáng Lâm tiên sinh sẽ tới trong nhà thăm hỏi, tôi không tiện ngăn cản, đã để cho anh ta vào!"
Đối mặt với cái tên luôn quấn chặt này, anh thật sự là không có biện pháp, hơn nữa lần này vị đại thiếu gia thái đã có độ tốt hơn nhiều, anh cũng không thể thật sự chặn người ở bên ngoài chứ?
Ngu Vô Song nghe nói, lông mày kẻ đen nhíu chặt hơn, trong lòng khó chịu đến cực hạn.
Người đàn ông này rốt cuộc là có ý gì? Cô đều nói rõ với anh ta chuyện rõ ràng, sao anh ta còn tìm tới đây như thế này?
Còn Chu Mịch Phong thì lại không biết gì hết, anh đưa ánh mắt phức tạp nhìn về phía trên bậc than chỗ người đàn ông kia đang đứng, sau đó hướng về phía Ngu Vô Song hỏi thăm: "Vô Song, vị này là ai?"
Nghe được anh ta thân mật xưng hô với cô là Vô Song, Lâm Vinh Gia không nhịn được, anh ta bước một chân dài, nhanh chóng từ trên bậc thang đi xuống, nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt Ngu Vô Song, cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm cô: "Ngu Vô Song, em phải ra đây giải thích với anh một chút? Người đàn ông này là ai ? Không phải là em đi theo Hoắc Cố Chi sao? Thế nào nhanh như vậy lại đi với người khác?"
Không thể trách hắn suy nghĩ nhiều, thật sự là trước mặt người đàn ông này quá mức chi lan ngọc thụ (ý là quá phong độ), vừa nhìn thì không phải là hạng đơn giản.
Bên cạnh người phụ nữ này sao có nhiều người đàn ông xuất chúng bên cạnh như vậy? So với những người này, Lâm Vinh Gia vẫn cho mình là tự tin căn bản là không đáng nhắc tới rồi.
"Lâm Vinh Gia, anh có tật xấu quá đi!" Những suy nghĩ tốt của Ngu Vô Song về người đàn ông này lúc này hoàn toàn trở nên giảm xuống với cách hỏi này, ánh mắt không vui nhìn anh ta, đáy mắt tràn đầy sự ghét bỏ lạnh lùng: "Chúng ta đều là người lớn, không cần làm những chuyện này, giả vờ tới chơi. Anh là người như thế nào tôi rất rõ! Nếu như vậy, sao anh lại còn xen vào cuộc sống riêng của tôi làm gì?"
Cô cực hận những người đàn ông có loại sắc mặt này, giống như bọn họ đang đứng ôm nhau bên ngoài thì chính là kiểu phụ nữ trời sinh không chính chắn là đây!, đừng bảo là cô và Mịch Phong không có gì, coi như thật sự là có cái gì đi nữa cũng không tới phiên anh ta để ý!
"Em. . . . . ." Lâm Vinh Gia tức giận, ánh mắt nhếch lên, trong lúc vô tình thấy Bảo Bảo đang đứng kiểu nửa tỉnh nửa mê , càng tăng thêm cơn giận dữ.
Ngu Vô Song? Giản Uyển Như?
“Tôi hiểu rõ ý của anh, nên mới không buông tha!”, Thấy người phụ nữ bên cạnh cứ lạnh lùng như vậy, Chu Mịch Phong biết những tổn thương nhiều năm qua đã khiến cô thay đổi, trong tâm trí cô không hề có khái niệm lùi bước.
Anh ta nhếch khóe môi, bắt đầu báo cáo công việc với cô: “Papaverrhoes đã hoàn thành xong, em lại lên tạp chí một lần nữa rồi. Lão phật gia đối với chuyện này rất vui vẻ, vốn định hôm nay tới đây, nhưng bên kia lại có chuyện nên phải hoãn lại!”
“Lão phật gia muốn đến đây sao?”, Ngu Vô Song nghe vậy liền cả kinh, cô trợn to mắt, không tin nhìn người đàn ông đối diện, “Anh nói Lão phật gia sẽ đến thăm em sao?”
Lão phật gia là người cô rất biết ơn, là quý nhân của cô, là đại ân nhân mà cô muốn báo đáp cả đời này.
Nếu như không có ông ấy thì đã không có Papaverrhoes ngày hôm nay, lại càng không có Ngu Vô Song cô
“Tất nhiên rồi!”, Chu Mịch Phong tính tình tuy ôn hòa, nhưng nhiệt huyết trong xương với anh em bạn bè thì cũng không ít, đối với sự hiếu khách nhiệt tình của Lý Xương, anh vừa xuống xe, liền cười tươi: “Anh đã nói như vậy, sao em có thể không mời anh một trận được chứ?”
Ngu Vô Song dắt bảo bảo xuống xe, nhìn thấy một màn này, tâm tình không tốt trên xe đã phiêu tán đi rất nhiều, không khỏi mím môi nở nụ cười: “Mịch Phong, hai ngày này anh phải nghỉ ngơi cho tốt vào đất,