Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.
hạnh sâu sắc của anh.
Mấy năm nay cô luôn một mực biểu hiện dịu dàng trước mặt anh, lời anh nói, cô đều ngoan ngoãn nghe, có lẽ hôm nay bị Tống Ngạn kích thích, nên cô mới đem tâm tình chân thật nhất biểu hiện ra.
“Hoắc Cố Chi, lúc đó anh thật đáng xấu hổ, mệt cho anh có …….”
Nhưng mà cô còn chưa nói hết lời đã bị Hoắc Cố Chi vươn tay chặn lại, anh nhìn cô không chớp mắt, chân mày khóe mắt đều gợi lên ý cười: “Có phải em định nói là mệt cho anh có một công việc đứng đắn như vậy, nhưng lại làm ra mấy chuyện vô cùng hạ lưu không?”
Hai người dựa sát vào nhau, anh vừa nói, cánh mũi vừa phập phồng hô hấp phun bên tai cô, mùi vị mập mờ càng phát ra nồng đậm.
Hai má Ngu Vô Song nhất thời ửng hồng, cô cắn cặp môi đỏ mọng, mới vừa khiêu vũ, lúc này mặt mũi đỏ ửng giống nhưu nắng chiều, thật đúng là xinh đẹp, khôi quý không gì sánh được.
Hoắc Cố Chi đều thấy được, mắt phượng lạnh lùng dần hiện lên nét cười, anh đẩy cô về phía tường, khẽ nâng cằm tuyết nộn của cô, đáy mắt tràn đầy thâm trầm: “Ngu Vô Song, nếu như em còn chưa rõ ràng, vậy anh sẽ lặp lại thêm lần nữa. Mặc kệ trước kia chúng ta đã xảy ra những chuyện không vui gì, anh hy vọng em có thể quên hết đi. Từ giờ này phút này chúng ta lần nữa bắt đầu lại từ đầu, anh mặc kệ em ở bên cạnh anh để lợi dụng quyền thế cũng được, cố ý đả kích Mạnh Thiếu Văn cũng chẳng sao, anh chỉ hy vọng, chờ tới khi mọi chuyện đều kết thúc, em có thể theo anh, cho dù là Pháp hay Ý cũng được, chỉ cần em thích, chúng ta sẽ tới đó định cư.”
Anh nói một hơi rất nhiều, ánh mắt càng phát ra lưu luyến dịu dàng, cứ mìm cười như vậy nhìn vào cô, trong mắt chứa không biết bao nhiêu tình cảm.
Ngu Vô Song lần đầu tiên nghe thấy những lời này, bị anh ép buộc ngẩng đầu, cô giống như là ngốc nghếch không nói nổi lời nào.
Cho tới bây giờ cô cũng không ngờ được rằng thì ra anh lại tốt như thế, sau khi bị cô tổn thương nhiều như vậy, anh vẫn còn có thể suy nghĩ tới tương lai của bọn họ ?!
Chờ thật lâu cũng không thấy cô trả lời, Hoắc Cố Chi cũng không gấp gáp, anh cười rồi hôn nhẹ xuống làn môi cô, biểu hiện tình ý liên tục.
Sau đó ngả vào bên tai cô kiên định nói ra từng câu từng chữ: “Anh nói rồi, Mạnh Thiếu Văn đã có quá nhiều, Hằng Viễn và em hắn chỉ có thể chọn một, nếu như hắn có can đảm tranh giành em với anh, thì không cần đến em ra tay, anh cũng sẽ moi tim của hắn ra, để cho hắn không có tim mà sống.”
Một người không có tim còn có thể sống sao?
Ngu Vô Song nghe được những lời này, nhất thời trợn lớn con ngươi đen nhánh, đáy mắt trong suốt tràn ngập sự kinh ngạc.
Người đàn ông này ……… Người đàn ông này lại có thể lòng dạ độc ác tới như vậy!
Anh ấy quên rằng Mạnh Thiếu Văn chính là giọt máu duy nhất của anh trai anh ấy sao? Dù nhà họ Mạnh có lỗi với anh ấy đi chăng nữa, nhưng Mạnh Kiệt Đình vẫn luôn rất tốt với anh ấy mà!
Cái tên vô dụng này.
Mạnh Thiếu Văn xác thực nhận được nhiều thứ, anh ta vừa sinh ra liền được mọi người nâng niu, là cháu đích tôn nhà họ Mạnh, hoàn toàn nhận được sủng ái của người thân.
Tuy Mạnh Kiệt Đình không có bản lãnh gì lớn, nhưng rất yêu thích con trai lớn, chứ đừng nói đến Mạnh Trăn Tỉ, huyết mạch nhà họ Mạnh mỏng manh, cháu đích tôn đương nhiên được thương yêu nhiều nhất.
Nhất là Mạnh Thiếu Văn từ nhỏ đã thông minh, tính tình dịu dàng ôn hòa, làm chuyện gì cũng không vội vàng nóng nảy, rất giống với ông cụ non.
Vốn có gia thế tốt, lại thông minh, chưa nói đến khí chất như lan như ngọc. Từ nhỏ đến lớn, anh ta chính là nhân vật làm mưa làm gió trong trường học, được nhiều người yêu thích, càng được con gái ái mộ như bạch mã hoàng tử.
Nhưng anh ta rất sớm đã định hôn nhân đại sự cả đời, lúc Giản Uyển Như mười tám tuổi, khi ấy cô đang học đại học, anh ta liền tỏ tình với cô tại cổng trường đã nhiều năm, được tất cả thầy trò chú ý, anh ta quỳ một chân trên đất tỏ tình với cô. . .Không biết làm bao nhiêu người ghen tỵ muốn chết.
. . . . . .
Ngày hôm sau, trong phòng trà nhàn rỗi.
Đây là khu đất thanh nhàn u tĩnh mới mở rộng vào mấy năm trước ở Nam Giang, một khu trồng cây cảnh Tô Châu với phong cách quán trà nằm trong phố xá sầm uất, cực kỳ bắt mắt, bên trong có hương thơm lượn lờ thơm ngát, mờ mịt tuyệt vời.
Bên trong phòng bí ẩn, một bình phong nho nhỏ cổ kính cách biệt với trời đất ngoài kia. . .
Xoảng một tiếng, ly trà sứ thanh hoa chia năm xẻ bảy trên mặt đất.
Theo đó còn có giọng nói âm trầm ác độc của một người phụ nữ: "Lưu Quyền, cái tên vô dụng, không phải anh vỗ ngực bảo đảm trước mặt tôi là nhất định sẽ diệt trừ Ngu Vô Song sao? Tại sao cô ta còn sống? Không chỉ có còn sống, cô ta còn biết ý đồ của tôi?"
Đây là quán trà mà Giản Uyển Linh bỏ tiền ra đầu tư, cực kỳ nổi tiếng ở Nam Giang, chỉ với danh hiệu đại tiểu thư nhà họ Giản thì đã có vô số người ủng hộ.
Đừng nói tới ở đây được xây dựng với một phong cách thanh lịch tao nhã riêng, điều hấp dẫn ánh mắt mọi người là đây là nơi các tiểu thư xinh đ