Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.
y thế bằng một bản nhạc nhẹ nhàng, động tác êm á, chậm rãi của cô bắt đầu thay đổi dần………
Tay cô chỉ mảnh khảnh, vòng eo vô cùng mềm dẻo, bước chân linh động mà ưu nhã, giống như mây trôi nước chảy, không biết có bao nhiêu tuyệt diễm vô song.
Ngay sau đó, khuôn mặt vốn ủ rũ của cô ngẩng lên, đáy mắt đen nhánh tựa mực, lại như chất chúa một tia giá lạnh.
Hoắc Cố Chi thấy vậy, chợt cảm thấy trái tim xuất hiện một luồng băng giá, tảng đá anh đã che chở lâu như vậy rồi mà vẫn còn lạnh lẽo, ngay cả một chút ý tan chảy cũng không hề có.
……….
Tiết tấu bản nhạc nhanh dần, bóng dáng xoay tròn của cô cũng càng lúc càng nhanh, đôi chân trắng noãn lướt trên sàn gỗ bóng loáng, theo từng chuyển động của cô tạo nên một đóa hoa kiều diễm, rực rỡ.
Nhưng tới những nốt nhạc sau cùng, chân cô bị trượt, cả người té nhào xuống sàn gỗ lạnh như băng, thân hình kia nằm đó giống như không hề có sức sống.
Tiếng động lớn khiến cho Hoắc Cố Chi hoàn toàn tỉnh táo, giống như theo bản năng, anh vội vàng chạy tới trước, vội vàng đỡ Ngu Vô Song đang ngã dưới sàn nhà lên.
“Có đau không? Ngã nặng như vậy, chắc là bị thương rồi hả?”
Người đàn ông nhỏ giọng trầm thấp, nhưng lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Trong lúc hờ hững, Ngu Vô Song hơi ngẩng đầu, lại bắt gặp mắt phượng u ám của anh, băng tuyết trong mắt cô dần tan rã, híp mắt phượng, ngửa đầu nhẹ giọng: “Sao anh lại tới đây?”
Giọng nói không mặn không nhạt khiến cho đáy lòng Hoắc Cố Chi càng thêm phiền muộn, bàn tay đang ôm lấy bờ eo mảnh khảnh của cô lặng lẽ nắm chặt. Người phụ nữ từ trước tới giờ đều rất coi trọng cái đẹp, mặc dù đang là mùa hè nóng bức nhưng cô ấy vẫn kiên trì mặc đồ bó, cho nên vòng eo yêu kiều non nớt này càng khiến cho người khác kinh ngạc.
“Anh không tới, em định cứ múa như thế này sao?” Hoắc Cố Chi có chút tức giận, anh không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm cô, giọng nói từ tính lộ ra một chút lạnh lùng: “Ngu Vô Song, không ai trách em cả, bọn họ đều là những người anh em tốt cùng vào sinh ra tử với anh, nghĩ cho anh cũng là lẽ thường. Về phần chuyện của bảo bảo, bọn anh không hề trách em!”
Cả người cô lạnh lẽo, nhưng ánh mắt so với thân thể còn lạnh hơn gấp bội, đối mặt với lời giải thích của người đàn ông bên cạnh, cô vẫn giữ nguyên nét mặt như cũ, không hề lên tiếng.
Nhưng nhìn kỹ thì Hoắc Cố Chi lại phát hiện ra mắt cô đỏ ngầu, còn có cảm giác buồn thương không giải thích được đọng lại trên lông mày.
Trong lòng anh tắc nghẹn, con ngươi đỏ ngầu nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Ngu Vô Song, em đúng là không cần mạng nữa rồi, chân bị thương như thế nào chính em rõ nhất, trong lúc này em còn có thể vì tâm trạng mà khiêu vũ thì có phải em không cần đôi chân nữa hay không?”
Từ nhỏ cô đã học nghệ thuật, cho dù là vũ đạo, ca hát, hay nhạc cụ đều dễ như trở bàn tay, nhưng mà lúc cô vừa tới Pháp được hai năm, do tinh thần hoảng hốt, lúc lái xe trên đường bị tai nạn giao thông dẫn tới hai chân bị thương.
Mặc dù không đến nỗi phải cắt bỏ, nhưng bác sĩ đã cảnh báo cô cả đời này không thể vận động mạnh, cho dù có là đi giày cao gót mà đứng không vững thì cũng vô cùng nguy hiểm.
Nhưng mà người phụ nữ này luôn muốn xinh đẹp, không cho cô ấy đi giày cao gót chính là muốn mạng của cô ấy, anh có phản đối thì cũng chẳng thu được gì? Cô ấy căn bản sẽ không nghe.
“Vậy sao?” Ngu Vô Song ngước đầu, mái tóc đen dài xõa sau lưng, đuôi tóc thả xuống tận sàn nhà, tạo thành một vẻ đẹp diễm lệ.
Trên khuôn mặt trắng trong thuần khiết của cô chỉ điểm chút son môi, cánh môi tươi tắn khẽ nhếch, chân mày khóe mắt đều lộ ra một chút tươi cần bất cần: “Anh không nói thì em cũng quên mất.”
“Không ai nói em tàn nhẫn!” Vuốt ve gò má bóng loáng của cô, Hoắc Cố Chi giương môi mỏng, nhẹ giọng nói: “Trong mắt anh, em vẫn luôn là cô gái nhỏ còn chưa trưởng thành, vốn dĩ những người đó nợ em, có thù không báo thì không phải là quân tử.”
Trong lúc nói chuyện, anh chợt nhớ tới lần đầu tiên gặp cô, ngày đó là ngày đầu tiên anh dùng thân phận là con trai Mạnh Trăn Tỳ để trở về nhà họ Mạnh, trong phòng khách nhà họ Mạnh tụ tập đông người vô cùng náo nhiệt, cô đứng ở bên cạnh Mạnh Thiếu Văn, dùng ánh mắt tò mò dõi theo anh.
Cô thiếu nữ mười lăm tuổi có đôi mắt trong veo như nước, mặc một chiếc váy công chúa màu đỏ xa hoa, trên đầu cài trang sức thủ công tinh xảo được nạm kim cương.
Nhất định là từ nhỏ cô đã thích làm đẹp, cho nên da thịt sáng long lanh bóng loáng, mỗi một cái nhăn mày, mỗi một nụ cười đều mang vẻ tuyệt diễm, năm đó cô rất gầy, nhưng vóc người lại vô cùng cân xứng, đã trổ mã thành một cô gái duyên dáng yêu kiều, cô đứng bên cạnh Mạnh Thiếu Văn lớn hơn cô hai tuổi khiến ai cũng cảm thấy trai tài gái sắc.
Anh thì ngược lại, sau khi tốt nghiệp trung học thì nhập ngũ, cuối cùng ngay cả chuyện học đại học cũng là do lãnh đạo đề cử vào trường quân đội, cho dù là trong công tác hay lúc còn đi học thì bên cạnh anh cũng rất ít phụ nữ, cho nên lần đầu tiên nhìn thấy Gi