Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.
ản Uyển Như tinh xảo giống như búp bê đã khiến cho anh kinh ngạc lại vui mừng tới như vậy.
Nghĩ tới cũng buồn cười, mấy năm đó anh đã bắt đầu trở thành vũ khí giết người rồi, quanh thân tràn đầy âm khí sắc bén, nhưng lúc đối mặt với người con gái bẩm sinh đã tinh khiết như tuyết này thì anh sẽ không nhịn được mà khẩn trương không nói nên lời.
Nhắc tới báo thù, đáy mắt Ngu Vô song đột nhiên sáng lên, tay ngọc đang rũ xuống cũng lặng lẽ nắm chặt, mắt phượng trong veo mà cứng cỏi lóe lên ánh sáng lạnh: “Em đã quá mềm lòng, nếu không phải anh nhất quyết phái người theo dõi Giản Uyển Linh, sợ rằng lần này em đã bị cô ta hại rồi.”
Giản Uyển Linh, Giản Uyển Linh ……..
Ngu Vô Song không ngừng lẩm nhẩm cái tên này, chợt cười lạnh một tiếng, thù hận trong lòng sâu như biển: “Đúng là em đã nghĩ quá đơn giản rồi, cô ta có thể giết em một lần, tự nhiên sẽ có lần thứ hai, em thì lại chỉ muốn đoạt lại cổ phần, rồi vạch trần bộ mặt thật của cô ta dễ dàng như vậy!”
Cô nên đem người phụ nữ kia chặt làm trăm mảnh mới đúng, nếu không có người đàn ông này suy nghĩ chu toàn, luôn theo dọi nhất cử nhất động của Giản Uyển Linh thì cô căn bản sẽ không biết được cô ta lại dám sai Lưu Quyền tới giết cô.
Được lắm………Được lắm……. Giản Uyển Linh, thù mới nợ cũ chúng ta sẽ cùng tính với nhau một lượt!
“Ừ, cho dù em có làm gì đi nữa, anh vẫn luôn ủng hộ!” Cô gái trong ngực đang kích động, trong lòng Hoắc Cố Chi cũng không dễ chịu gì, anh ôm chặt cô vào ngực, giọng nói đầy nhu tình: “Nhưng mà trước hết, em nhất định phải chăm sóc thật tốt cho chính mình, thân thể em vốn đã không khỏe, cứ chạy đông chạy tây như vậy, sẽ càng mệt thêm. Anh không hy vọng bảo bảo vừa mới khỏi, thì em lại đổ bệnh.”
Cô gái này yêu làm đẹp tới hết cách rồi, cho dù là mùa đông lạnh giá cũng có thể mặc váy đi xăng-đan xem hoa nở, đừng nói tới là mấy năm này cô ấy quá nhiều chuyện ưu sầu, thân thể bị thương, dù có ăn uống bồi bổ, trị liệu thật tốt cũng chưa chắc đã có kết quả.
Có lẽ đã bị giọng nói quá mức quan tâm của anh đầu độc, khiến cho ánh mắt sương lạnh của Ngu Vô Song dần có sức sống, cô nhìn anh không chớp mắt, chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt nhìn thật là thuận mắt, vài chục năm trôi qua, thời gian vô cùng ưu đãi anh ấy, nếu không phải có trên khóe mắt có nhiều hơn mấy nếp nhăn thì cô cũng chẳng nhìn ra được sự thay đổi ở anh.
Cô không kìm được mà vươn tay vuốt gò má tuấn dật của anh, mắt đẹp mờ mịt nước, lộ ra một tia dịu dàng: “Hoắc Cố Chi, anh biết rõ em là loại phụ nữ như thế nào, anh còn đối tốt với em như vậy, anh không sợ tới cuối cùng sẽ chẳng đạt được gì sao?”
Trước kia cô chỉ cho rằng quan hệ của bọn họ chính là giao dịch, cô mượn quyền thế của anh, trở lại thành phố này để đứng vững chân.
Nhưng anh thì sao? Anh có thể có được gì từ cô? Cô cũng đã ngủ chung giường với anh năm năm rồi, cho dù có là thân thể vưu vật đi nữa chắc cũng đủ ngán rồi.
Nhưng anh vẫn trước sau như một đối tốt với cô, có lúc cô thật sự hiếu kỳ, một người đàn ông cái gì cũng không thiếu như anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì?
“Anh chỉ mong em sống khỏe mạnh, vui vẻ thôi!” Hoắc Cố Chi cũng không suy nghĩ nhiều mà nắm lấy tay ngọc của cô, nhẹ nhàng nói, khuôn mặt anh tuấn tú, mắt phượng hẹp dài chứa đựng sự tĩnh mịch, cứ như thế mà nhìn cô: “Mặc kệ em là Vô Song hay là Uyển Như, trong lòng anh, em vĩnh viễn là cô thiếu nữ đáng yêu hay cười, anh chỉ hy vọng em có thể tiếp tục sống vui vẻ.”
Bọn họ đã quen biết từ rất lâu, cho nên bóng dáng cô vẫn luôn quanh quẩn trong lòng anh, nói anh là người nhìn cô lớn lên thành cô gái kiều diễm cũng không quá.
Năm đó anh vừa vào nhà họ Mạnh, cô vẫn chưa phải là bạn gái của Mạnh Thiếu Văn, nhưng hai người từ trước tới giờ vẫn như hình với bóng, hơi chút mập mờ không nói mà tự biết, cha mẹ hai nhà cũng đã sớm ngầm thừa nhận quan hệ của hai người, chỉ chờ cô trưởng thành, sẽ đem chuyện này ra bàn bạc cụ thể.
Khi đó anh đúng là rất nghèo, không chỉ có như thế, thân phận còn không được minh bạch, cô là trăng sáng trên trời, thiên kim tiểu thư nhà giàu thanh cao, tự nhiên sẽ nhìn anh không thuận mắt.
Mà anh cũng chỉ là theo di nguyện của mẹ, nếu không thì đời này cũng chẳng thèm bước vào cửa chính nhà họ Mạnh.
Trong lúc anh còn đang dịu dàng, Ngu Vô Song lại không chút lưu tình mà dời tầm mắt, trực tiếp cười nhạo: “Vui vẻ sống tiếp? Hoắc Cố Chi, anh mở to hai mắt ra mà xem, em hiện giờ còn có thể vui vẻ sống không? Em tự cho rằng cha mẹ mình luôn yêu thương nhau, quay đầu nhìn lại hóa ra chỉ là diễn trò, bọn họ có thể vì lợi ích của gia tộc mà vứt bỏ em. Cô em gái ruột thịt có khuôn mặt giống em như đúc lại có thể đổi trắng thay đen để đóng giả em, người đàn ông em yêu toàn tâm toàn ý mười năm lại chẳng phân biệt được ai mới thật sự là em!”
Cô càng nói càng kích động, cuối cùng, cô kéo cổ áo anh, trừng to mắt, đáy mắt tràn ra sự châm chọc: “Hoắc Cố Chi, anh nói cho em biết, cuộc sống như thế thì vui vẻ kiểu gì? Em đã thay đổi rồi, không còn là cô gái nhỏ năm xưa mặc cho anh lấn áp chơi đùa nữ