Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2268 lượt.
cô ta mới đẹp mắt một chút.
Nhưng càng nghĩ càng giận, cô ta ném mỹ phẩm trong tay xuống đất, vẻ dữ tợn lúc trước lại lộ ra.
"Tiện nhân! Tất cả đều là tiện nhân, bọn mày sẽ chết không được tử tế, phàm là người ngăn cản đường tao đi đều phải chết. . . . ."
Nhân viên phục vụ còn đứng ngoài cửa, nghe bên trong truyền ra tiếng giận mắng điên cuồng, họ rối rít, tất cả coi như không nghe thấy gì hết.
Nói không chừng đại tiểu thư nhà họ Giản không được tốt, ngay cả tinh thần cũng không được tốt, nếu không sao lại thường xuyên có hai mặt?
Một hồi dịu dàng nhỏ bé, một hồi lại dữ dằn hung tàn?
. . . . . .
Cùng lúc đó, Lưu Quyền ra khỏi quán trà thì lên một chiếc màu đen, hắn ngồi trong xe cũng không vội vã lái xe rời đi, mà hung hăng vỗ tay lái.
Giản Uyển Linh, cô được lắm! Rất được!
Hôm nay cô hoài nghi rồi vũ nhục tôi, rồi sẽ có một ngày cô sẽ phải hối hận.
. . . . . .
Gần tối, chính là lúc nhà nhà thắp đèn, khu biệt thự Ly Sơn của nhà họ Mạnh đang náo nhiệt.
"Con gái ngoan của mẹ, mau cho mẹ nhìn một chút, mẹ nghe Chân Ny nói công việc của con ở Paris đã kết thúc sớm, sao kéo dài tới hiện tại mới trở về?"
Sáng sớm khi biết tin con gái ngoan về nhà, Vương Cốc Tuyết liền dặn người làm trong nhà nấu món ăn cô thích ăn nhất, trong phòng ăn tràn ngập mùi thức ăn.
Bà và Mạnh Thiếu Đình ngồi ở trên ghế sa lon, nắm chặt tay ngọc của cô, chân mày khóe mắt đều lộ ra ý yêu thương: "Con nhìn con xem, làm việc bên ngoài cũng không biết cách chăm sóc mình cho tốt, sao con lại vắng mặt trong sự kiện đính hôn quan trọng của anh con?"
So với Vương Cốc Tuyết lộ ra ý vui mừng trìu mến, Mạnh Thiếu Đình lạnh nhạt hơn nhiều, cô ta lạnh lung rút tay ngọc của mình ra khỏi tay của Vương Cốc Tuyết, sau đó cười nhạo, nhìn lướt qua người đàn ông trong phòng khách. Cuối cùng, cô ta mím môi tự giễu mà cười: "A. . . Tôi còn tưởng rằng có người không hoan nghênh tôi về !"
"Con bé ngốc này, ai không hoan nghênh con?" Vương Cốc Tuyết không nhìn ra ý của cô, chỉ nghĩ cô như vậy là vì không hài lòng với công việc, lúc này sắc mặt cô ta mới tốt : "Con là thịt trong lòng cha mẹ, chúng ta không thương con thì thương ai? Con nhìn con xem, khuôn mặt nhỏ gầy, mấy ngày này nên ở nhà đi! Mẹ sẽ bồi bổ cho con."
Bà rất yêu thương cô con gái duy nhất này.
Tuy năm đó bà không đồng ý khi cô ta muốn đi vào giới người mẫu, nhưng con gái của bà cũng có bản lãnh, bằng vào năng lực của mình mà vùng vẫy trên con đường của mình
Mà mấy năm nay bà hưởng không ít danh tiếng của con gái, liên tiếp xuất hiện trong các buổi trình diễn thời trang, khiến các phu nhân khác hâm mộ.
Vờ như không nghe thấy giọng nói âm dương quái khí của Mạnh Thiếu Đình, Mạnh Thiếu Văn vẫn ngồi như cây tùng bách mà đánh cờ với Mạnh Kiệt Đình.
Tuy cha anh ta không có lý tưởng to lớn như cha vợ, nhưng mọi việc đều làm đến nơi đến chốn, cũn hiểu được niềm vui thú trong cuộc sống.
"Trừ anh trai ra, còn có ai?" Thấy vậy, Mạnh Thiếu Đình càng tức giận, cô ta trở về gần hai mươi phút rồi, nhưng anh trai chỉ biết đánh cờ với cha, không có chút ý nhận lỗi với cô ta.
Cô ta tức giận, nhất thời đứng dậy từ ghế sa lon bằng da thật, giận dữ mà chỉ vào người đàn ông trong phòng khách: "Mẹ, mẹ thử phân xử cho con đi. Đây là anh trai ruột của con, nhưng anh ấy làm con mất mặt trước mặt người ngoài, chỉ biết bảo vệ người khác, không nghĩ đến tâm tình của con."
Tuy Mạnh Thiếu Đình không được Mạnh Trăn Tỉ thích, nhưng Mạnh Kiệt Đình và Vương Cốc Tuyết rất yêu thích cô ta, hứng như hứng hoa, đặt ở trên lòng bàn tay sợ vỡ.
Một chuyện như vậy, nhưng có người không biết điểm dừng.
Cô ta hiển nhiên vẫn còn ghi hận chuyện ở phi trường ngày đó, còn có Chu Mịch Phong ở đó, thể diện của cô đều bị vứt sạch.
_____________________________
**Chi tiết về câu thành ngữ “Ly miêu hoán thái tử”::
(Vạn Thị là người Thanh Châu, Sơn Đông, được tuyển vào cung từ nhỏ làm cung nữ. Lớn lên, Vạn Thị được hầu hạ Chu Kiến Thâm, dần dà hai người nảy sinh tư tình. Năm Thiên Thuận thứ 8, Anh Tôn băng hà, Chu Kiến Thâm lên ngôi khi tròn 18 tuổi, lấy hiệu là Hiến Tôn, lúc đó Vạn Thị đã 35 tuổi. Tuy tuổi tác chênh lệch nhưng hai người vẫn lén mây mưa cùng nhau. Vạn Trân Nhi đẹp một cách đầy đặn phốp pháp, có câu rằng “Thanh tú tựa Triệu Hợp Đức, đầy đặn như Dương Quý Phi”, bà ta rất được Hiến Tôn sủng ái.
Nhưng sau khi Hiến Tôn lên ngôi thì hai vị Thái hậu đã tuyển chọn vào cung nhiều mỹ nữ, trong đó phải kể đến Hoàng hậu Ngô Thị, hai cô phi Vương Thị và Bách Thị, khiến Vạn Trân Nhi đem lòng ghen ghét, thù hận.
Ngô Hoàng hậu thấy Vạn Trân Nhi không coi ai ra gì, muốn trị cho một trận. Một hôm khi Vạn Trân Nhi vào gặp, rất ngạo mạn vô lễ, bà liền mắng. Vạn Thị không vừa liền đáp trả nói năng chỏng lỏn. Bực quá, Hoàng hậu vớ lấy chiếc gậy trong tay thái giám gõ cho mấy cái. Vạn Thị bèn tìm đến vua khóc lóc tố khổ và bịa chuyện nói khích. Hiến Tôn tức giận liền truyền chỉ phế bỏ Ngô Hoàng hậu rồi lập Vương Thị làm hậu.
Năm Thành Hoá thứ 2 (1466), Vạn Thị si