Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.
ĩnh, nhưng Chu Mịch Phong vẫn phát hiện cô đang mất hồn, anh ta âm thầm ghi nhớ kết cấu những cửa hàng này, sau đó dịu dàng hỏi: "Tối hôm qua không nghỉ ngơi tốt?"
Quầng thâm trên mắt cô rõ ràng như vậy, cho dù đánh phấn cũng lộ ra tia tiều tụy.
Ngu Vô Song đương nhiên không nói với anh ta rằng cô bị những lời nói hôm qua của Hoắc Cố Chi làm ảnh hưởng.
Một người đàn ông không quan tâm em, em cần gì quản sống chết của anh ta?
Hiếm khi ra ngoài dạo phố nên Giản Uyển Linh không thích gặp lại bạn học thời đại học trước kia, nhưng không chịu được sự nhiệt tình của người ta, hơn nữa sự hâm mộ trong mắt họ làm thỏa mãn kiêu ngạo của cô ta, làm cô ta trải qua thời gian cảm xúc tối tăm trước.
Chu Mịch Phong nghe vậy, nhất thời ngước mắt nhìn, từ góc độ này của anh ta, vừa đúng lúc nhìn thấy Giản Uyển Linh đang mỉm cười ngọt ngào. Vẻ mặt anh ta khẽ cứng lại, sau đó cau mày nhìn về phía Ngu Vô Song, muốn thấy nét mặt của cô.
Chỉ đáng tiếc, Ngu Vô Song không lên tiếng. Cô vẫn ưu nhã ngồi ở trên ghế sa lon như cũ, không có dấu hiệu nào.
Thấy cô như vậy, trong lòng anh ta đột nhiên trở nên an tĩnh lại, cũng không đề xuất rời đi.
. . . . . .
"Vội vàng như vậy, không phải là có con mới cưới chứ?" Những bạn học cũ nghe vậy, nhìn Giản Uyển Linh bằng ánh mắt ái muội, bọn họ có thể học ở trường học cao cấp thì không có ai nghèo khó, tuy kém Giản Uyển Linh về nhà giàu, nhưng cũng có gia đình khá giả.
Nhưng hiện tại họ đang đối mặt Giản Uyển Linh, trong hâm mộ không khỏi mang theo một tia lấy lòng: "Uyển Như, cậu rất không tốt, chuyện đính hôn lớn như vậy cũng không nói với chúng tớ, phong thái của học trưởng Thiếu Văn năm đó đã khắc sâu vào trí nhớ chúng tớ rồi."
Họ có được như ngày hôm nay là nhờ phấn đấu, có người trở thành bà chủ nhà, nhưng mặc kệ là ai cũng không bằng người phụ nữ hạnh phúc trước mặt này.
Cô gả cho bạch mã hoàng tử trong lòng tất cả người phụ nữ ở Nam Giang, ngày sau bữa tiệc đính hôn long trọng đó, nó đã lên đầu trang của xu hướng môi giới Nam Giang.
Năm đó, Mạnh Thiếu Văn tỏ tình với cô ở trước cổng trường học vào ngày đầu tiên tựu trường, làm bọn họ đến nay vẫn còn nhớ rõ. Không ngờ qua nhiều năm như thế, lại tu thành chính quả (đính hôn), trên web có vô số nói sẽ tin tưởng vào tình yêu.
"Không có, không có." Lúc này, Giản Uyển Linh thẹn thùng, hình tượng người vợ nhỏ được cô ta biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn. Trước kia, tính tình Giản Uyển Như lạnh nhạt, tự cao tự đại, không có quan hệ tốt với bạn học, cô ta thì ngược lại, luôn tham gia các
hoạt động của trường, quan hệ vô cùng tốt.
Tuy hiện tại đóng giả Giản Uyển Như, cô ta cũng muốn tạo quan hệ tốt với những người ở đây: “Các cậu cũng biết tớ mới cưới thôi, tớ và Thiếu Văn sao có thể có con mới cưới.”
Sau khi nói xong, gò má cô ta đỏ lên, một bộ không muốn nói nhiều, thâm chí mặc cho người khác nghĩ thế nào cũng được.
Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, tầm mắt rối rít nhìn bụng của cô ta, ý cười trong mắt rất đậm, nhưng thầm đưa mắt ra hiệu, không nói gì.
Mấy người các cô tốt nghiệp xong vẫn có liên hệ với nhau, quan hệ không tệ, hôm nay hẹn cùng đi dạo phố, không ngờ lại gặp vị này. Vị đại tiểu thư này là hoa khôi nổi tiếng của trường năm đó, thanh tươi, xinh đẹp, cao quý, lại có người đàn ông như vậy bảo vệ, không biết đã làm bao nhiêu nữ sinh trong ngoài trường ghen tỵ đến chết.
Nghĩ tới đây, trong lòng Viên Viện Viện có chút ê ẩm, hơn nữa thấy khóe môi Giản Uyển Linh cong lên thành nụ cười chúm chím thì tia không cam lòng trong đáy lòng càng thêm nồng nặc.
Nhưng cô ta (VVV) không có can đảm tìm phiền toái ngay trước mặt người ta, mà khóe môi cong lên, chua xót cười nói: “Uyển Như, cậu đã hai mươi sáu tuổi rồi, nhìn từ góc độ nào cũng thấy còn trẻ. Nghe nói năm năm trước cậu bị người ta hại rơi xuống biển, còn bị mất trí nhớ, mất giọng nói, bây giờ nhìn lại tốt hơn nhiều.”
Tuy cùng nhau lớn lên với Giản Uyển Như, nhưng để cho an toàn, mấy năm nay Giản Uyển Linh chưa bao giờ đi tham gia tụ hội bạn học, vì sợ bị người nhìn ra suy nghĩ.
Một câu mất trí nhớ, mất giọng nói là lời sỉ nhục nặng nhất đối với cô ta. Cô ta chợt ngẩng đầu lên, ánh mặt tĩnh mịch nhìn chăm chú vào Viên Viện Viện đối diện, vừa vặn ở đó có một giá sách, cô ta mới không thấy Ngu Vô Song.
Cô ta biết cô ta có thể gả cho anh Thiếu Văn, là chuyện làm cho các cô gái Nam Giang ghen tỵ, đừng nói đến Viên Viện Viện này.
Năm đó, cô ta (VVV) có tâm tư với anh Thiếu Văn, cô (GUL) thấy rõ, nhưng cô ta (VVV) hoàn toàn không có thân phận, cũng không có cơ hội đến gần, đừng nói đến việc khiến anh Thiếu Văn nhung nhớ.
Nhớ lại những năm tháng xanh tươi kia, sự vui vẻ trên mặt Giản Uyển Linh dần lui, nhớ năm đó cô ta cũng không phải như vậy sao?
Cho dù có thân phận thiên kim nhà giàu, nhưng trong mắt anh Thiếu Văn, cô chẳng là gì cả, trong mắt anh chỉ nhìn thấy Giản Uyển Như.
Nhưng bây giờ tốt rồi, Giản Uyển Như chết rồi, cô đóng giả cô ta (GUN), đương nhiên không ai ngờ là cô sẽ hưởng thụ chuyện này, nhất là anh Thiếu Văn