Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
, cô lấy được anh Thiếu Văn, sợ rằng khiến nhiều người ghen tỵ đến chết.
Khóe môi cong lên, Giản Uyển khéo léo lại cười một tiếng: “Viện Viện, cậu thật quan tâm đến tớ, lại biết cặn kẽ như vậy. Trước kia tớ quả thật là bị mất trí nhớ, cho nên mới không tham gia tụ hội bạn học, tuy anh Thiếu Văn nói sẽ đi theo tớ, nhưng tớ vẫn có chút sợ…”
Đang nói chuyện, ý cười trong mắt cô ta càng dịu dàng, nhưng lại khiến Viên Viện Viện nhất thời cười không nổi.
Cô ta (VVV) lớn hơn GIản Uyển Như một tuổi, hiện tại đang là giáo viện dạy nhạc trong trường trung học, tuy chưa lấy chồng, nhưng bởi vì bộ dạng xinh đẹp, có khí chất, công việc lại tốt, cho nên cũng được rất nhiều người chọn xem mắt.
Bình thường cô ta (VVV) cũng thỏa mãn, nhưng những thứ cô ta có không đáng nhắc tới trước mặt người phụ nữ này.
Không nói đến cô ta (GUL) có Mạnh Thiếu Văn yêu thương, chỉ lấy thân phận ra so sánh cũng biết mình kém cô ta rất nhiều.
Như hiện tại, cô ta mặc váy thuần trắng, mềm mại ngồi ở đó cũng đẹp không sao tả xiết, toàn thân đều là đồ xa xỉ, mỗi một món đều đáng giá.
“Không trách được!” Mấy người đứng ngoài quan sát không nhìn ra Giản Uyển Linh và Viên Viện Viện đang giao chiến. Nghe Giản Uyển Linh nói như vậy, họ nhất thời bừng tỉnh: “Trước nhìn thấy cậu, chúng ta còn có chút không tin, không ngờ sau khi gọi tên cậu, cậu dừng lại thật. Nếu đã nhớ lại, tụ hội bạn học năm nay cậu nhất định phải tới.”
Giản Uyển Linh nghe vậy, trong lòng khẽ mỉm cười, nghĩ thầm: cô đương nhiên có thể tới, cô chẳng những sẽ tới, còn dẫn theo anh Thiếu Văn!
Đây là lần đầu tiên cô ta xuất hiện trước mặt bạn học cũ sau khi cưới, cô ta muốn cho những người đó biết người phụ nữ của anh Thiếu Văn là cô ta, ai mới làn gười thắng cuối cùng.
Trong lòng Viên Viện Viện có chút không thoải mái, nhưng cô ta biết có nhiều thứ cô ta muốn có nhưng không được, cho nên lập tức cô ta không rối rắm, mà ôn hòa cười nói:: “Uyển Như, chắc cậu không biết, thầy Trần bây giờ vẫn còn nhớ cậu! Nói cậu học sinh có thiên phú nhất mà ông từng gặp, còn nói nếu năm đó cậu có thể tiếp tục học, nhất định có thể lấy được thành tựu khổng lồ. Không giống tớ, hiện tại chỉ có thể dạy âm nhạc.”
Mãnh thú hung hãn
Đối mặt với việc lấy lòng của Viên Viện Viện, Giản Uyển Linh mím môi cười cười, giấu khóe mắt châm chọc liếc ả một cái, sau đó chậm rãi thu hồi tầm mắt, trong lòng khinh thường cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ, người phụ nữ như vậy cũng dám có ý nghĩ muốn có anh Thiếu Văn, thật là không biết điều.
Nhưng trong miệng lại cười lên tiếng: "Cái gì cũng không bằng việc có một thân thể khỏe mạnh được, cuộc sống của tôi bây giờ cũng vô cùng tốt. Thật ra thì hai năm qua thân thể của tôi đã tốt hơn rất nhiều, đang định ra ngoài tìm việc làm, làm công việc giáo viên tiểu học cả ngày ở một chỗ với mấy đứa bé cũng khá tốt, nhưng tôi cũng biết tính của Thiếu Văn, xem ra anh ấy muốn quản tôi thật chặt!"
Giọng nói của cô ta tuy là bất đắc dĩ, nhưng nghe ra thì nhiều phần là ngọt ngào hạnh phúc, khiến người khác cảm thấy phải thầm cắn răng, trong lòng nổi lên sự ghen tỵ không dứt.
Đều là phụ nữ như nhau, tại sao lại có nhiều sự khác biệt đến vậy?
Lúc mà họ vẫn còn ở ngoài xã hội làm việc liên tục, thì tất cả việc người phụ nữ này làm là ngồi mát ăn bát vàng, ra đời thì cứ bướng bỉnh dễ tổn thương, chỉ cần đầu thai ở nhà phú hào, nên cái gì cũng đều có được!
Cô biết rất rõ, những nữ sinh này căn bản không phải muốn cùng cô làm bạn tốt, chẳng qua là muốn thông qua cô để có thông tin của Mạnh Thiếu Văn.
Một Mạnh Thiếu Văn phong độ nhẹ nhàng, thanh quý phong độ, lại thêm vào là con trai độc nhất của nhà họ Mạnh, là người nối nghiệp tương lai của tập đoàn Hằng Viễn, làm sao có thể sẽ không có nữ sinh nào giao tiếp với cô mà không có mục đích?
Cô tin rằng, điểm này, Giản Uyển Linh cũng đã nhìn ra, nhưng cô ta vẫn có quan hệ tốt đẹp với những người đó, xem như là không lộ ra ý tứ với người khác.
Dần dà, những bạn học bên cạnh lúc nói đến hai cô gái song sinh nhà họ Giản, đều nói, cô chị là cành cao không thể với tới là mỹ nhân lạnh lùng, xinh đẹp có xinh đẹp, nhưng là đẹp mà quá lạnh lùng. Còn cô em thì không giống như vậy, một chút ra dáng thiên kim tiểu thư cũng không có, thân thiện lương thiện, nhân duyên cực tốt.
Năm đó Giản Uyển Như không phải là không biết Giản Uyển Linh ở sau lưng hại cô, thậm chí là khiến cô bị bại hoại danh tiếng.
Nhưng cô quá kiêu ngạo, cô không muốn cãi vả với một người đáng ghét, luôn làm như không thấy, nhưng dần dà, những người này liền quên cô, cô thật ra thì cũng là người còn sống sờ sờ, không phải có thể mặc cho cô ta (GUL) tùy ý lấn ép như tượng gỗ.
. . . . . .
Bên kia, Viên Viện Viện dứt tiếng, Giản Uyển Linh hơi sững sờ chốc lát, ngay sau đó mím môi, dịu dàng cười một tiếng, thoáng cái khí chất kiều ngạo lộ ra rất nhiều: "Người rồi cũng có lúc thay đổi, mấy năm này Thiếu Văn đối với tôi không xa không rời khiến tôi rất cảm động."
Không xa không r