Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.

Ngu Vô Song, Mạnh Thiếu Văn liền nghĩ đến thân thể mềm mại không xương trước. Anh ta híp tròng mắt đen, bàn tay cầm lái lặng lẽ nắm chặt, đáy mắt là một mảnh u ám.
Giản Uyển Linh vẫn cờn so đo với Ngu Vô Song, đương nhiên không nhận thấy được cảm xúc khác thường của người đàn ông bên cạnh. Vào lúc này, cô ta biết mình càng nói càng sai, cho nên không giải thích nữa, chỉ mím môi nhỏ giọng nói: “Em biết rồi, thật xin lỗi đã làm anh lo lắng, lần sau em nhất định sẽ chú ý. Còn Ngu Vô Song, sau này chúng ta gặp cô ta thì cứ đi đường vòng, như vậy được chưa?”
Câu cuối cùng cô ta nói đầy giận dữ, sau khi dứt lời, cô ta liền nghiêng thân, bộ dáng kia như muốn không để ý đến anh.
Nhưng mấy phút đã đến lầu dưới Hằng Viễn, Mạnh Thiếu Văn hơi nghiêng con mắt, thấy người phụ nữ bên cạnh vẫn còn tức giận, không khỏi phì cười: “Đây là tức giận?”
Trong hôn nân này, Giản Uyển Linh luôn là người chủ động, mà Mạnh Thiếu Văn luôn là người bị động, thậm chí đến nay vẫn còn mơ hồ.
Như hiện tại, Giản Uyển Linh biết rõ nơi mềm yếu của Mạnh Thiếu Văn, cho nên mới dễ dàng làm dao động cảm xúc của anh ta.
Trong lòng cô ta không chỉ thù hận Ngu Vô Song, còn oán trách Mạnh Thiếu Văn, tại sao cuộc sống hôn nhân bây giờ rất khác với suy nghĩ ban đầu của cô ta?
Cô ta biết hiện tại mình đã rơi vào ngõ cụt. Cô ta luôn nghĩ, nếu Giản Uyển Như tự mình đối mặt tất cả, anh Thiếu Văn vẫn dùng thái độ này đối xử với cô ta.
Người phụ nữ bên cạnh không lên tiếng, nhưng Mạnh Thiếu Văn cảm thấy tâm tình của cô đang xấu dần. Anh ta thầm thở dài, sau khi dừng xe, anh ta đưa tay nắm lấy bàn tay bạch ngọc của cô ta, thành khẩn nói.
“Uyển Như, chúng ta là vợ chồng, nên không cần giấu giếm nhau, cho nên anh sẽ không lừa em, anh có sao nói vậy thôi. Về chuyện của Ngu Vô Song, anh hi vọng em có thể nhượng bộ. Cô ta là vị hôn thê được Hoắc Cố Chi thừa nhận, em lại là vợ của anh, hai người cãi nhau, sẽ làm đề tài cho người ta bàn tán.”
Đây mới là chuyện anh ta lo lắng nhất, tuy anh ta rất ghét Hoắc Cố Chi, nhưng anh rốt cuộc cũng là con của ông nội, là chú trên danh nghĩa của anh ta, nếu bị người ta lấy đề tài mà bàn tán, không chừng sẽ truyền tới lời khó nghe.
Lòng bàn tay vừa ấm áp vừa dày rộng của người đàn ông làm Giản Uyển Linh có cảm giác an toàn vô tận. Cô ta nhất thời ngước mắt nhìn, chỉ thấy gương mặt tuấn lãng không chê vào đâu được của người đàn ông gần trong gang tấc, quan trọng nhất là anh ta bây giờ là người thừa kế Hằng Viễn, sẽ có sự giàu có và quyền lợi cao nhất, nhưng phàm là người phụ nữ, sợ rằng sẽ theo đuổi anh.
Nhưng hiện tại Thiếu Văn là của cô ta, là chồng của cô ta! Người phụ nữ khác chỉ có thể nghĩ, đời này cũng không chiếm được.
Nghĩ vậy, trong lòng Giản Uyển Linh tràn đầy kiêu ngạo. Trên khuôn mặt uất ức của cô ta hiện lên một nụ cười tuyệt diễm, uất ức hít mũi một cái, biểu hiện như thiếu nữ mới mười lăm tuổi: “Anh Thiếu Văn, bây giờ em không có gì hết, chỉ có anh thôi. Đình Đình nói em hại chết Uyển Linh, em không giải thích, nhưng em biết anh là người biết rõ sự thật nhất. Cho nên, Thiếu Văn, anh phải biết, em sẽ không làm chuyện táng tận lương tâm như vậy!”
Ánh mắt của cô rất trong sạch và thuần khiết, khiến Mạnh Thiếu Văn chỉ một khắc liền tin. Anh ta giấu đi u quang phức tạp trong đáy mắt, ôn hòa cười nói: “Anh đương nhiên tin lời em, anh chỉ không muốn người khác lấy chuyện này để bàn tán.”
Giọng nói dừng một chút, anh ta tiếp tục dịu dàng mà cười, không thể nhìn ra tâm tình xấu lúc trước: “Chưa ăn cơm trưa phải không? Đừng về nhà, ăn với anh ở công ty rồi về.”
Lời này vừa nói ra, Giản Uyển Linh đang rầu rĩ không vui chợt sáng mắt, nhưng vẫn tỏ lòng dè dặt, cô ta mấp máy làn môi, lo lắng hỏi: “Em và anh ăn cơm ở công ty có thể có những lời đồn đại không tốt không?”
Thật ra thì cô ta đã sớm muốn tới Hằng Viễn, gặp gỡ lần trước quá thảm, làm đến nay cô ta vẫn không có chút mặt mũi, càng không lý do để tới đó nữa.
Hiện tại anh Thiếu Văn lại chủ động mời cô đi vào, điều này nói lên cái gì? Nói lên trong lòng anh chỉ có cô, nếu không anh sẽ không để cô xuất hiện trong Hằng Viễn.
“Em là vợ của anh, là bà chủ tương lai của Hằng Viễn, không có lời đồn gì không tốt cả.” Mạnh Thiếu Văn cười cười, châm mày khóe mắt đều lộ ra tình yêu. Sau khi dứt lời, anh ta đã đi xuống xe, vòng qua trước xe, mở cửa xe cho cô ta, làm tư thế mời, cong môi mà cười: “Công chúa xinh đẹp của anh, không biết anh có vinh hạnh mời em một bữa trưa không?”
Từ hành động của Mạnh Thiếu Văn, nhân viên ở cửa Hằng Viễn đều sợ ngây người, họ rối rít trợn to cặp mắt mà nhìn về phía anh ta, đáy mắt tràn đầy hâm mộ.
Hâm mộ như vậy khiến trong lòng Giản Uyển Linh nhất thời kiêu ngạo, cô ta đỏ mặt mà đặt lên tay của Mạnh Thiếu Văn, ưu nhã bước xuống…



So với cháu nó danh chính ngôn thuận hơn.


Năng lực làm việc của Chu Mịch Phong rất mạnh, hai ngày liên tục liền tìm kiếm chỗ mới, về phần Ngu Vô Song những ngày qua chỉ đi xã giao với Hoắc Cố Chi, người đàn ô