Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.
u Văn vẫn còn hổ thẹn với cô ta, nhưng nhìn thấy nhiều trường hợp như vậy rồi cũng không nhịn được mà phiền lòng, anh ta mím môi mỏng, không nói lời nào đã kéo Giản Uyển Linh ra ngoài, cô ta không sợ mất mặt, nhưng Mạnh Thiếu Văn lại không chịu nổi xấu hổ.
Lúc sắp rời đi, anh ta chợt dừng lại, hơi xoay người, liếc mắt nhìn Ngu Vô Song ở đằng sau, giọng nói trầm thấp không nghe ra chút cảm xúc nào: “Ngu tiểu thư thủ đoạn cao minh, vợ tôi không phải là đối thủ của cô, hy vọng sau này Ngu tiểu thư có thể giơ cao đánh khẽ!”
Vốn là Giản Uyển Linh đã không tự nguyện rời đi, lúc này lại nghe thấy những lời như vậy, trong lòng đột nhiên trở nên vui vẻ, thậm chí trước khi ra cửa còn âm thầm trừng mắt với Ngu Vô Song, đáy mắt rõ ràng có ý cười vui vẻ.
Giơ cao đánh khẽ? Ngu Vô Song ở trong đám người nhẹ nhàng nhếch môi cười, cô cụp mí mắt, sắc mặt thanh đạm như nước, so sánh với Giản Uyển Linh hở ra một chút là khóc, cô trong lúc này làm cho người ta có cảm giác thanh quý không thể chạm vào.
Muốn cô giơ cao đánh khẽ! Vậy thì sao lúc mới đầu không ai giơ cao đánh khẽ với cô?
Trong lòng nghĩ như vậy, Ngu Vô Song trực tiếp phá lên cười: “Tổng giám đốc Mạnh thật biết nói đùa! Tôi cũng chỉ nói sự thật! Giản tiểu thư không tới trên chọc tôi, tôi cũng chẳng tự nhiên đi gây khó dễ cho cô ấy.”
Cùng ăn cơm trưa.
Đúng, cô sẽ không làm khó dễ cô ta, cô chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về mình, nhưng trong thời gian này, tiện thể làm Giản Uyển Linh ấm ức.
Cô sẽ không ra tay giải quyết Giản Uyển Linh, nhưng sẽ làm cho cô ta biết cái gì gọi là lo lắng hãi hung, ăn ngủ không yên, cô ta không phải tốn tâm huyết nhiều năm để trở thành vợ của Mạnh Thiếu Văn sao? Vậy hãy để cho Mạnh Thiếu Văn giải quyết cô ta là được.
Ở với Giản Uyển Linh nhiều năm như vậy, Mạnh Thiếu Văn à, sau khi biết rõ sự thật, anh có chán ghét đến hộc máu hay không?
Ngu Vô Song cũng không vội vã đi, mà đứng ở đó với sắc mặt mờ mịt, suy nghĩ hồi lâu, càng nghĩ, nụ cười bên môi cô càng rực rỡ chói mắt.
. . . . . .
Người phụ nữ trước mặt co được dãn được, lúc thì tức giận rồi cãi nhau ầm ĩ với người khác đến mức mặt đỏ cổ khô, lúc thì làm nũng với anh ta như một đứa trẻ.
Mạnh Thiếu Văn nhức đầu mà vuốt vuốt mi tâm mệt mỏi, đối mặt với sự uất ức của cô ta, anh ta cũng không muốn an ủi, mà cau mày trầm giọng đáp: "Uyển Như, anh nghĩ em nên biết gả cho anh thì sẽ có chuyện gì xảy ra, em là vợ của anh, anh đương nhiên yêu thương em, tôn trọng em, nhưng anh không muốn em dựa vào thân phận của mình mà làm xằng làm bậy bên ngoài."
Mạnh Thiếu Văn chưa từng nghĩ mình sẽ nói lời như vậy với người phụ nữ trước mặt này. Ở trong mắt anh, tuy Uyển Như là thiên kim nhà giàu, nhưng tính tình thiện lương ôn hòa, tuy người người đều nói cô thanh cao không ai bì nổi, nhưng anh ta biết cô rất cô độc, cô chỉ không biết cách tiếp xúc với người khác thôi.
Đối với Ngu Vô Song, hiện tại anh ta cũng khá hiểu rõ, tuy người phụ nữ kia ngoài miệng luôn nói không tha cho người khác, nhưng không phải người cố tình gây sự, nếu như không phải người khác trêu chọc cô, cô chắc chắn sẽ không thêu dệt chuyện.
“Em làm xằng làm bậy?” Mấy chữ này quá nặng nề, khiến Giản Uyển Linh không thể nào tiếp nhận. Cô ta nghiêm mặt, vội vàng giải thích: “Anh Thiếu Văn, anh đã hiểu lầm em rồi, em không ra ngoài gây chuyện, là Ngu Vô Song cô ta bắt nạt em. Tại sao anh không chịu tin em?”
Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của cô đột nhiên xuống thấp, mắt đẹp rủ xuống, trên mặt mang theo ý mềm mại.
Nếu là trong quá khứ, Mạnh Thiếu Văn đã sớm bắt đầu tự trách có phải mình hơi quá đáng rồi không, nhưng bây giờ đã miễn dịch chiêu này của cô ta.
Lúc này, anh ta không có chút thương tiếc nào, chỉ còn sự phiền muộn và lạnh lùng: “Anh có hiểu lầm hay không khống quan trọng, quan trọng là người ta sẽ nhìn như thế nào, thật may là vừa rồi không có nhiều người, nếu không cũng bị người ta chụp được mà đăng lên mạng, chúng ta còn mặt mũi nào mà gặp người khác?”
Sau khi dứt lời, Mạnh Thiếu Văn cũng không muốn nhiều lời, anh ta mặt lạnh dời ánh mắt đi, sau đó lái xe về công ty.
Dọc theo đường đi, anh ta đều giữ yên lặng, Giản Uyển Linh vốn có một bụng oán trách Ngu Vô Song muốn nói với anh ta, nhưng lúc này cô ta phải nuốt xuống bụng.
Mắt chớp chớp, linh quang chợt lóe lên trong đầu cô ta, đột nhiên hỏi: “Thiếu Văn, sao anh biết mà đến đó?”
Hơn nữa còn tới đúng lúc như thế, đúng lúc thấy anh Ngu Vô Song không thể không đứng vững mà ngã xuống, rõ ràng là cô không đẩy cô ta, là cô ta cố ý hãm hại, nhưng anh Thiếu Văn vẫn tin.
“Anh không đến thì làm sao biết vợ mình còn có một mặt này.” Môi mỏng của Mạnh Thiếu Văn cong lên đầy hấp dẫn, mắt phượng đen nhánh lại tĩnh mịch lãnh trầm, lời nói càng thêm lạnh lẽo: “Em không cần biết làm sao anh biết được tin này, em giữ mình cho tốt mới là quan trọng nhất, anh thật sự không biết em đang nghĩ gì, Ngu Vô Song và em hoàn toàn không có quan hệ, em làm khó cô ta làm gì?”
Nói đến