Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342204

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2204 lượt.

Hoắc tiên sinh lại không nhìn thấy.
Chẳng những anh không nhìn ra, mà anh còn cực kì nghiêm túc giải thích.
Aizzz, có muốn trêu chọc như vậy hay không, để các dì lớn tuổi vẫn cảm thấy ngọt ngào.
"Bình luận hay không bình luận có liên quan gì tới anh ? " Hoắc Cố Chi không muốn mới sáng sớm ở nơi này, cô lại trở mặt đen với anh, đem cô giam cầm trong ngực, cực kỳ kiên nhẫn giải thích : "Anh thật sự không biết chuyện này, em biết, anh không thích người khác lấy mặt anh ra nói chuyện, anh lập tức gọi điện thoại xử lý. "
Anh có cần làm tới mức moi tim ra cho cô xem một chút nữa hay không, trên đó viết bình luận có liên quan gì với anh ? Anh chỉ thủy chung có một mình cô, người bên cạnh nói cái gì anh cũng không để tâm.
Người đàn ông trước mặt quá mức tỉnh táo, cô thì ngược lại cố tình gây sự như kẻ điên.
Ý thức được chuyện này, trong nháy mắt Ngu Vô Song mắc cỡ, mặt đỏ bừng lên, cô rốt cuộc cũng không nhịn được, hàm răng trắng noãn cắn cặp môi đỏ, nhỏ giọng ai oán nói : "Vậy anh đảm bảo, về sau trên web sẽ không cho phép xuất hiện hình ảnh riêng tư của anh nữa, những người phụ nữ kia quá điên cuồng, nếu không phải là cách màn ảnh, hoàn toàn muốn đem anh ăn tươi nuốt sống rồi. "
Mặc dù Hoắc Cố Chi có chút chậm trễ, nhưng lúc nghe nói như vậy cũng không khỏi vui sướng trong lòng, ánh mắt của anh chăm chú nhìn vào cô gái nhỏ kì quái kia, từ từ cất lên giọng nói mang ý cười nhàn nhạt : " Được , anh đảm bảo, về sau, trên web tuyệt đối không xuất hiện soi mói riêng tư nữa ! "Nhưng trong lòng không khỏi bổ sung một câu, chụp ảnh là không thể tính, chụp ảnh như vậy anh hoàn toàn không cách nào trù tính được, thật sự muốn xuất hiện anh cũng không có cách nào.
Theo sau tiếng nói của anh vừa phát ra là giây phút im lặng trong phòng ăn, Ngu Vô Song thật sự cảm giác mình lần này, biểu hiện quả thật giống như một con ngốc, thực sự quá rõ ràng, phàm là người có mắt là có thể nhìn ra, hơn nữa theo như nét mặt hiện tại của người đàn ông này, hình như anh ta cũng đã nhận ra cái gì rồi.
Nghĩ tới đây, sắc mặt cô càng trắng thêm, sắc mặt đỏ từ từ phát ra, từ trong ngực anh , cô muốn giùng giằng rời khỏi, trên cái miệng nhỏ không ngừng lêu la : "Tốt nhất là nah nên ăn điểm tâm đi, em muốn đi ra ngoài"
Hôm nay cô hẹn Đóa Đóa ra ngoài dạo phố, cô sáng sớm cũng đã đồng ý.
"Chờ một chút". Cô đang giãy giụa, Hoắc Cố Chi chợt gọi cô lại, hai mắt liếc nhìn nhau, Ngu Vô Song vẫn không dừng động tác, chớp chớp mắt phượng nhìn về phía anh, không biết anh có ý gì.
Hoắc Cố Chi cũng cười nhẹ một tiếng, lúc đó đang nhìn về phía cô, anh chợt tới gần phía trước hôn lên đôi môi đỏ mọng, môi cô mềm mại hương vị ngọt ngào, khiến Hoắc Cố Chi muốn hôn rồi không muốn buông ra, nhưng cuối cùng lý trí chiến thắng cảm giác.
Ở nơi này, ánh nắng tươi của buổi sáng sớm, hơi thở của người đàn ông mãnh liệt nóng bỏng, khiến người khác không thể rời bỏ, Ngu Vô Song sửng sốt một chút, ngay sau đó sắc mặt hồng lên, trong phút chốc không giống ánh mắt mạnh mẽ lạnh lùng của cô thường ngày.
Lúc này, trong mắt anh, cô chính là cô gái nhỏ đang thẹn thùng, tâm tình của anh cũng đỏ thẫm, ngoắc ngoắc môi mỏng, đáy mắt chứa đựng đầy ý cười : "Để cho người phụ nữ của mình ghen thật sự không phải chuyện của một người đàn tốt nên làm, yên tâm đi, về sau chuyện nhất định sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa."
Anh nói câu ghen kia khiến Ngu Vô Song sắc mặt càng thêm đỏ ửng, cô nảy sinh ánh mắt ác độc nhìn anh chằm chằm, chỉ là thấy thế nào cũng đều giống là nũng nịu trong việc làm nũng: "Hoắc Cố Chi, ai nói em ghen? Anh có thể đừng tự tin hay không như vậy "
Được, cô thừa nhận, chứng kiến việc hình của anh đăng trên web như vậy, thời điểm anh được hoan nghênh như vậy tâm tình cô thật sự có chút khó chịu, chỉ là… đây là ghen sao?
"Đây chính là sự thật, không phải anh tự tin." Hoắc Cố Chi biểu hiện vô cùng bình tĩnh, sau khi nói rõ ràng chuyện này, môi anh càng nở rộ nụ cười sáng chói: "Tối hôm qua không phải đã nói hẹn Đóa Đóa cùng nhau đi dạo phố sao? Đi sớm một chút đi, nhớ về dùng bữa trưa, nếu không Bảo Bảo ở nhà một mình sẽ không có ai tán gẫu."
Sau khi xác định được tâm tư của cô, anh còn có thể gắng giữ tỉnh táo, thật khiến Ngu Vô Song kinh hãi, cô nhìn về phía anh hừ hừ, cuối cùng mang theo một tia kiêu ngạo sẽ cầm tay Bao Bao ra khỏi phòng ăn.
Chỉ có Hoắc Cố Chi một mình ở lại ăn điểm tâm, chỉ là ở một bên bảo mẫu rõ ràng cảm nhận được buổi sáng nay tâm tình ông chủ mình thật là vui vẻ, từ trước đến giờ khối băng trên mặt lúc này cuối cùng cũng biết cười nhẹ nhàng đấy.



Tất cả đều tiêu diệt.


Đóa Đóa là con gái nuôi trên danh nghĩa của Lịch Cảnh Thần, nhà họ Lịch ở Bắc Kinh, vì ở chung với Đóa Đóa mấy năm trước anh ta đã rời bỏ gia tộc họ Liễu, môt mình tới một thành phố xa lạ bắt đầu gây dựng sự nghiệp.
Có thể nói Đóa Đóa được anh ta nuông chiều mà lớn lên, quả nhiên là đặt trên lòng bàn tay không để cô phải chịu chút uất ức nào, cũng bởi vậy mà mới nuôi dưỡn