Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2203 lượt.
chuyện muốn nói với con." Giọng nói của Mạnh Trăn Tỳ lại vang lên, ông cụ đứng trên cầu thang nhìn xuống mọi người dưới lầu, ánh mắt lạnh lẽo không hề có tình cảm.
Khi ánh mắt lướt tới Ngu Vô Song đứng bên cạnh Hoắc Cố Chi thì hơi sáng lên, rất nhanh, khiến người ta không thể nắm bắt.
Dường như cảm nhận được sự chú ý của ông cụ, Ngu Vô Song khẽ ngước mắt, đôi môi đỏ mọng cười như không cười nở nụ cười yếu ớt, dịu dàng chào hỏi: "Hello, con chào chú."
Mạnh Trăn Tỳ ở trên thương trường rất nhiều năm, một tay tạo dựng tập đoàn Hằng Viễn, đến bây giờ vẫn còn đảm nhiệm chức chủ tịch tập đoàn, đương nhiên không phải ông già bình thường.
Nhưng cô lại tuyệt không luống cuống, biểu hiện tự nhiên thanh thản, mặc dù ở trước mặt ông cụ, cô vẫn kéo tay Hoắc Cố Chi, bộ dạng như được sinh ra để đứng cạnh anh.
Một câu "Con chào chú" , khiến Hoắc Cố Chi không khỏi buồn cười, năm đó cô tới nhà họ Mạnh làm khách gọi ông cụ là ông, bây giờ lại gọi là chú?
Nhưng tiếng chú này lọt vào tai anh lại dễ nghe hơn tiếng ông nhiều, bàn tay anh đặt trên eo cô khẽ dùng sức, nhẹ nhàng cười với cô, mắt phượng hẹp dài lộ ra sự thương yêu vô hạn, nhưng lời nói lại hướng đến Mạnh Trăn Tỳ đứng trên lầu: "Có gì thì nói ở đây đi, lần đầu tiên Vô Song tới đây, con sợ cô ấy sợ người lạ."
Khi nói những lời này, đôi mắt anh vẫn nhìn chăm chú vào Ngu Vô Song, biểu hiện thân mật khiến tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không ngừng cảm thán người đàn ông này lúc còn trẻ không thông suốt, không ngờ bây giờ lại có thể như vậy.
Mặt Mạnh Trăn Tỳ lạnh đi, ông cụ híp mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngu Vô Song dưới lầu, cảm giác đầu tiên cô gái này mang đến cho ông là quá xinh đẹp, hơn nữa lại rất giống hai chị em nhà họ Giản.
Năm năm trước nghe được chuyện xấu của nhà họ Giản, ông vốn không muốn Giản Uyển Như vào cửa nhưng cháu trai lại mềm lòng, bây giờ bộ dạng mặn mà của cô gái này càng khiến ông không thích.
Ông cụ trầm mặt, không vui nói: "Nhà họ Mạnh chúng ta không phải loại người nào cũng vào được, Cố Chi, sau này con đừng mang mấy người phụ nữ như vậy đến đây nữa."
". . . . . . ." Vương Cốc Tuyết nghe thế, tâm trạng u ám cũng tốt lên, bà ta hất cằm, kiêu ngạo nhìn lướt qua Hoắc Cố Chi.
Được ông cụ thích thì sao? Tìm một phụ nữ đẹp đẽ như vậy chẳng phải cũng bị ông cụ nói à? Mặc dù vợ của Thiếu Văn không khỏe nhưng lại xuất thân từ nhà họ Giản, trợ giúp rất nhiều cho Thiếu Văn, dõi mắt nhìn cả Nam Giang, có mấy ai thích hợp hơn Giản Uyển Như?
Ngu Vô Song đã sớm ngờ tới thái độ này của Mạnh Trăn Tỳ, năm đó khi cô còn là đại tiểu thư nhà họ Giản đã tới nhà họ Mạnh chơi không ít lần, lần nào lão già này thấy cô cũng tươi cười hết sức khách sáo, bây giờ cô mất thân phận này, người ta ngay cả mắt cũng không thèm liếc một cái.
Càng thế, cô càng muốn châm chọc, kịp thời ngăn Hoắc Cố Chi lại, cô nhếch đôi môi đỏ mọng, mặt mày bình tĩnh, nhưng lời nói lại cực kì phách lối.
Cô nói: "Xin lỗi chú, với nhà họ Mạnh cháu chỉ là một người xa lạ, nhưng đối với Cố Chi, cháu là người phụ nữ của anh ấy, anh ấy vốn không muốn về đây thăm chú đâu, là cháu khuyên anh ấy tới. Nếu chú không hoan nghênh cháu thì sợ sau này Cố Chi sẽ không tới đây nữa đâu."
Mấy người ở đây đều sống dựa vào Mạnh Trăn Tỳ, đương nhiên rất khúm núm với ông cụ, phục vụ còn chu đáo hơn cha ruột. Bây giờ thấy cô lớn lối như vậy, trái tim họ liền mất khống chế nhảy lên vài lần, âm thầm tặc lưỡi, cô gái Hoắc Cố Chi tìm được miệng lưỡi lợi hại như vậy, không sợ chết à?
Cho tới giờ Mạnh Trăn Tỳ đều được mọi người kính trọng thuận theo, chưa có ai không nể mặt ông ta như Ngu Vô Song, ông ta sửng sốt mấy giây vẫn không phản ứng lại được.
Hoắc Cố Chi nghe xong không nhịn được cười hì hì, nụ cười của anh sang rỡ chói mắt, làm như chỗ không người ôm Ngu Vô Song vào ngực, hôn lên cái trán trơn bong của cô, tiếng cười tràn ra: "Đúng, đúng, đúng, Vô Song của con nói không sai, nếu ba không hoan nghênh bọn con thì sau này bọn con sẽ không đến đây nữa."
Hai người đều là rồng là phượng, cực kỳ xinh đệp ưu tú, giờ phút nay cô được anh ôm vào ngực, dáng vẻ lúc nào cũng rất hạnh phúc, khi Mạnh Thiếu Văn và Giản Uyển Linh tiến vào liền nhìn thấy cảnh Hoác Cô Chi đang hôn Ngu Vô Song.
Bất giác, sắc mặt Mạnh Thiếu Văn trầm xuống, bàn tay đang nắm tay Giản uyển Linh siết chặt, long đau đến khó thở, sắc mặt trắng bệch.
Sao cô lại đi cùng anh ta?
Xin lỗi mọi người tại hôm qua bận quá nên không có thời gian post truyện, hôm nay Lan sẽ post bù nhé ^^
“Thiếu Văn, đau....”. Giản Uyển Linh cũng không nghĩ ra có thể gặp phải Giản Uyển Linh ở bữa tiệc mỗi tháng của Mạnh gia, bị người đàn ông bên cạnh nắm chặt tay, đau đớn khiến nước mắt cô ta rưng rưng, cắn môi, bày ra bộ dạng đẹp đẽ động lòng người.
Một tiếng kêu mềm mại đáng thương trong nháy mắt đã khiến người Mạnh gia chú ý, bọn họ nhao nhao ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa, thấy Mạnh Thiếu Văn và Giản Uyển Như đứng đó, sắc mặt lạnh lẽ