Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2460 lượt.

n người phụ nữ trong ngực, đáy mắt lộ ra sự nhu tình khó thấy được, nhưng lại bị nói lạnh băng kia phá nát, anh ta nhanh chóng thu tay lại, trên mặt vừa lúng túng vừa phiền nhiễu, đối mặt với sự uất ức ép hỏi của Giản Uyển Linh, anh ta càng thêm căm tức nói.
“Uyển Như, em trước kia đâu phải người như vậy, trong trường hợp này sao có thể ra tay đẩy người khác? Sàn nhà trơn như vậy, nếu đẩy người ta ngã thì phải làm thế nào?”
Câu nói như có ý bảo vệ này khiến Giản Uyển Linh giật mình, ngay sau đó, khóe mắt tràn đầy lệ, cô ta cắn chặt môi, trên khuôn mặt trong trắng thuần khiết lộ ra sự khổ sở uất ức, “Thiếu Văn, rốt cuộc anh còn coi em là vợ không?”
Ngu Vô Song chưa từng nghĩ diễn xuất vụng về như vậy mà người đàn ông cũng có thể tin, môi đỏ khẽ cong lên, tốt bụng định lui xuống không đùa giỡn người ta nữa.
Tính tình đố kị của Giản Uyển Linh bao năm rồi mà vẫn không thay đổi, nhưng Mạnh Thiếu Văn đã sớm không còn là người đàn ông đơn thuần dịu dàng năm đó nữa rồi.
Ngày hôm nay, anh ta đứng ở vị trí cao nhất trong Hằng Viễn, lại được Mạnh Trăn Tỳ bồi dưỡng thành người nối nghiệp, người đàn ông giống như anh ta, đầy dã tâm, nếu bị vạn người theo đuổi, một Giản Uyển Linh bé nhỏ có thể giữ lại tâm anh ta sao?
Quả nhiên, đối mặt với khuôn mặt ngây thơ của Giản Uyển Linh, Mạnh Thiếu Văn không nhịn được, lạnh lẽo mở miệng, “Có chuyện gì thì về nhà nói, bây giờ em nói xin lỗi với Ngu tiểu thư đi!”
Anh ta ngừng lại, chợt ý thức được lời nói này quá mức thiên vị, lại nói thêm một câu, “Uyển Như, em dĩ nhiên là vợ của anh, nhưng anh không hy vọng vợ của mình không phải là người không biết lý lẽ. Cô Ngu là khách, hành động của em là không được!”
Trong phòng khách to như vậy, tất cả người trong nhà họ Mạnh đều bàng quan, quá khứ Giản Uyển Linh cậy vào thân phận của mình, ở trước mặt những người này cảm thấy mình cao hơn mười phần, nhưng bây gờ Mạnh Thiếu Văn lại muốn cô ta nói lời xin lỗi với người phụ nữ hạ tiện Ngu Vô Song?
KHông suy nghĩ gì cô ta lắc đầu, khuôn mặt thuần khiết tràn đầy nước mắt, khóc như mưa nói, “Không, Thiếu Văn, em mới là vợ của anh, sao anh lại bênh người ngoài? Ý định của cô ta rõ ràng như vậy, chẳng lẽ anh còn không nhận ra?”
Ngu Vô Song bị điểm tên biểu hiện tương đối vô tội, cô nhún vai, trên khuôn mặt quyến rũ hiện lên nụ cười, “Cô Giản thật sự có chứng hoang tưởng, tôi có ý định gì vậy?”
Đã nói đến mức này, đến người ngu cũng hiểu được, Vương Cốc Tuyết càng thêm xấu hổ, bà ta rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mở miệng, “Tiểu Như, con đừng có gây gổ với Thiếu Văn nữa, về nhà đi, đừng ở đây quấy rầy ông!”
Người sáng suốt đều nhìn thấy Hoắc Cố Chi cưng chiều Ngu Vô Song như thế nào, cô cũng không phải không có đàn ông, sao còn muốn cùng cô ta tranh giành.
Cô thấy bệnh của Giản Uyển Linh càng ngày càng nặng, ở nhà rảnh rỗi quá mới không có tiền đồ mà ngồi suy nghĩ nhiều như vậy.
Trong mắt mọi người không chế nhạo thì cũng là ý cười, Giản Uyển Linh khóc càng đau lòng, chỉ là không một ai đồng tình, người đàn ông mà cô ta yêu nhất cũng có vẻ mặt chán ghét.
Cuối cùng cô ta kêu “A” một tiếng, không chịu được mất mặt xoay người chạy ra ngoài.






Mạnh Trăn Tỳ xuất thân từ một nhân vật nhỏ bé ở Nam Giang, từ nhỏ đã có tư chất thông minh, chăm chỉ học hành, nhưng do gia cảnh nghèo khổ, cho nên ông sớm phải thôi học, cưới một người vợ ở trong thôn do cha mẹ sắp đặt.
Vợ của ông là một dạng thôn nữ điển hình, không hề có kiến thức, cả đời chỉ biết xoay quanh cái bếp lò, ngay cả lòng dạ tranh đoạt với đời cũng không có, chỉ sinh được một trai một gái, con gái đã mất từ nhỏ, chỉ còn lại có người con trai duy nhất là Mạnh Kiệt Đình.
Lúc ấy ngay cả cha mẹ trong nhà cũng khuyên Mạnh Trăn Tỳ bỏ vợ để lấy người khác, dù sao ở trong mắt bậc trưởng bối thì việc hương hỏa là rất quan trọng, nhưng lúc đó ông vẫn còn có chút lương tâm, không ruồng bỏ vợ mình để cưới người khác, hai người tuy đã chung sống nhiều năm, nhưng do học thức bất đồng, nên đã sớm không còn tình cảm vợ chồng nữa rồi.
Có thể nói vợ ông mất sớm, phần lớn nguyên nhân cũng là do cuộc sống vợ chồng không hạnh phúc, tới lúc sáu mươi tuổi, bọn họ đã sớm chia phòng để ở, hồi đó do luôn buồn bực không vui nên bà ấy già nhanh hơn nhiều so với bạn cùng lứa, rồi chỉ vì một lần cảm mạo vặt vãnh mà mất.
…………….
Người con gái nhẹ nhàng toát ra khí chất như tiên nữ, cô luôn cười gọi ông là chú Mạnh, nhưng cuối cùng ông lại làm ô bẩn cô ……..
Thư phòng của Mạnh Trăn Tỳ vô cùng rộng rãi, tất cả các mặt tường đều được làm thành tủ sách, bên trên là đủ loại sách trong nước và nước ngoài, ngay cả bình hoa trong góc cũng được thay bằng những bông hoa mới, trong không khí thỉnh thoảng còn vương vấn hương thơm, nhìn qua cũng đủ thấy vừa nhã nhặn lại hàm súc.
Nhưng mà hương thơm của hoa tươi cũng không thể hóa giải được thù hận trong lòng anh, Hoắc Cố Chi nhếch môi cười, nụ cười của anh so với bức tranh đôi chim quyên đỏ được treo trên vách


The Soda Pop